Trong số những bài mình viết ở đây, có lẽ đây sẽ là post tâm trạng nhất của mình. Chưa bao giờ khi nghĩ về Nhật Bản mà lại cảm giác đau lòng như thế. Những hình ảnh về Sendai, Fukushima, Miyagi tràn ngập trên các phương tiện truyền thông càng làm thêm xót xa và trái tim thực sự nhói đau.
Ai cũng biết, mình đến với Nhật cũng chỉ vì lòng hám zai đẹp. Mong muốn được nhìn thấy zai đẹp trong mộng đã khiến mình cố gắng để đạt được mục tiêu – Sang Nhật ngắm zai đẹp của mình. Chứ thực ra khi quyết định chuyến đi ấy của mình, những hiểu biết về Nhật Bản, văn hóa, con ngươờ, ẩm thực cũng chỉ gói gọn trong 1 con số rất đẹp, số 0. Mình chả biết gì cả ngoài truyện tranh, ngoài Yosakoi, ngoài mấy người làng giải trí, ngòai sushi và sashimi.
Tự tìm hiểu bản đồ, đường đi lối lại, tự lên chương trình, cộng thêm sự giúp đỡ của cộng đồng mạng, đã khiến mình hiểu về Nhật hơn bao nhiêu. Bản đồ Nhật Bản như nằm trong bàn tay, nhắm mắt lại cũng có thể chỉ ra vị trí những nơi mình đã từng đi qua trên đất Nhật.
Chuyến đi lớn 1 mình lần đầu tiên trong cuộc đời ấy, chính là kỷ niệm không bao giờ quên đối với mình. Xông pha thực tế, tự mình đi chỗ nọ chỗ kia, không biết mình đã yêu mến đất nước, con người nơi đây từ lúc nào.
Ở đâu trên thế giới này lại có những con người tận tình, chu đáo đến vậy. Mình với sự hậu đậu, bất cẩn thường lệ, chưa kể cộng thêm chứng mù phương hướng, mắt cận lòi, luôn có thể lạc, không tìm thấy nơi cần phải đến, mất thứ nọ cái kia, chết không kịp ngáp bất cứ lúc nào. Nhưng với sự tận tình của người dân Nhật Bản, những người đã sử dụng hết ngôn ngữ giọng nói, cố gắng phát âm ra thứ tiếng Anh – Nhật, ngôn ngữ cơ thể, điện thoại thế hệ mới nhất, bỏ hẳn cả công việc đang dang dở để chỉ đường, thậm chí còn sẵn sàng đèo mình đến tận nơi mình cần đến, sẵn sàng chia sẻ cho mình miếng dán nóng cơ thể khi mình tí nữa thì toi trên đỉnh Fuji. Những điều đó mình luôn khắc cốt ghi tâm với lòng tri ân sâu sắc. Rồi còn cả những anh sửa chữa sân vận động Koshien, đã làm cho mình rơi nước mắt vì đã chụp ảnh nội y của Koshien, cho mình ngắm vọng Koshien từ cửa ra vào. Đấy là chưa kể đến những người làm dịch vụ, người bán hàng, người chỉ dẫn đường, người bấm thang máy, họ luôn khiến mình cảm thấy mình là thượng đế thực sự, trong khi túi tiền thì không đầy
Một con bé thành phố nửa mùa là mình đã mắt chữ A, mồm chữ O, đã ghi nhớ từng chút một với mỗi ngày đi qua trên đất nước này. Chưa nước nào mà mình đi qua lại thấy sạch sẽ như vậy, xin lỗi mọi người nhưng thực sự, đố các bạn tìm thấy một cục cứt chó bơ vơ bên đường. Chỉ có người Nhật mới dám bốc, gắp cứt chó cho vào túi nilon khi dắt chó đi dạo. Cũng chỉ có người Nhật mới xây dựng được những tòa nhà cao chọc trời mà ít làm ảnh hưởng đến không gian xung quanh: Mình đã đi qua một công trình xây dựng, mà không thấy có một chút cát bụi nào bay vào mắt chui vào mồm nhai lạo xạo, lại còn có cả 1 bác đứng để chặn mình lại, xin nhường đuờng cho xe chở vật liệu vào (xe chở vật liệu vô cùng sạch sẽ và đóng kín, không cho bay cát hay vật liệu ra ngoài), rồi bác dó còn cúi chào cảm ơn mình vì đã nhường đường.
Chuyến hành trình 1 mình không dài của mình đi qua 3 đảo lớn của Nhật Bản, kéo 1 mạch từ Kyushyu đến Hokkaido, đi đến đâu, mình thêm yêu thích Nhật Bản đến đó. Đó là sự kết hợp hài hòa của thiên nhiên và con người. Họ gìn giữ thiên nhiên và di tích quả đáng nể. Từ Tokyo, di chuyển lên phía Bắc, nơi mà đi qua, mình chỉ muốn vỗ vai anh lái tàu “Dừng lại cho tôi ngắm một chút được không, chỉ chụp 1 kiểu ảnh thôi rồi về”. Mình đi đâu cũng chỉ muốn thốt lên Ôi, đẹp quá mà cũng không thể thành lời. Có một chút gì đó như kiểu vừa tìm được soul mate, chỉ cần lặng im ngắm nhìn và cảm nhận, sẽ thấy dấy lên trong lòng một thứ cảm giác khó tả, lâng lâng, bay bay, say say.
Nếu bạn là một người vô cùng là mâu thuẫn, thì Nhật bản hợp đấy. Mình là người đầy rẫy mâu thuẫn,, vừa muốn đông đúc vui vẻ nhộn nhịp, vừa muốn yên tĩnh, đến Nhật, kể cả là Tokyo thì thỏa mãn hoàn toàn. Ngã tư Shibuya, đông đúc là vầy, mà sao không có cảm giác bực mình vì những tiếng ồn.
Đang đi đường mệt nhọc, rẽ vào quán cơm bình dân Yoshinoya làm tí Gyodon, bát canh Miso, đời không còn gì sướng hơn. Tất cả đều rất vừa miệng, ăn lần nào cũng thấy ngon. Vì sao, vì họ cân đo đong đếm rất cẩn thận, không thừa, không thiếu, không ước luợng, mọi thứ đều đã cho vào quy chuẩn. Chỉ có người Nhật khi nấu ăn mới kè kè cái cân, ly nước sẵn vạch đong, thìa muỗng tiêu chuẩn.
Sau lần đầu tiên tới Nhật, mình quyết sẽ đi nữa, đi nữa, đi nữa (mấy thằng Tây chung Hostel của mình cũng có quyết định này). Và mình đã trở lại lần thứ 2. Lần này mình được Hòa thượng trụ trì chùa Nisshinkutsu cưu mang, cưu luôn cả hơn 30 mống trong đội Yosakoi đến từ VN nữa. Đã cưu mang ở như khách sạn 5 sao, lại còn được vui chơi, ăn uống. Chúng mình đã có những kỷ niệm tuyệt vời nhất. Khi tham gia Lễ hội Yosakoi tại Tokyo, đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng không tránh khỏi mệt mỏi, sau mỗi lần biểu diễn, đội quân chúng mình như những kẻ thất trận, hồn vía bay đi đâu, thất thểu bước đi. Nhìn sang những đội Nhật, mình không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Dù họ mới biểu diễn những động tác khó, cũng mệt không kém, nhưng họ vẫn phơi phới, tinh thần tràn trề, kể cả chỉ là đứa nhóc 5 tuổi. Họ chuyên nghiệp trong biểu diễn, chuyên nghiệp trong phong cách, và chuyên nghiệp trong cả tác phong và tinh thần. Người lớn đã đành, trẻ con trong đội cũng vậy. Mình hoàn toàn bị cảm phục!
Trong lúc này đây, khi ngồi viết những dòng này, Nhật của mình đang phải đối phó với hàng lọat thảm họa thiên nhiên và đối mặt với những hệt lụy. Những hình ảnh hiện lên làm cho đau xót, con tim như muốn khóc nấc lên, cứ thổn thức không ngừng. Nửa đêm cũng tỉnh dậy để cập nhập tình hình người thân và dân Nhật ra làm sao. Mình đã muốn khóc vỡ òa khi biết tin Fri của mình bình an vô sự. Mình đã lo cho nó nhất, gọi điện suốt mà không liên lạc đươc, khi mà những ngươờ mình quan tâm nhất đã cung cấp thông tin dù ít. Cuối cùng nó cũng xuất hiện. Thầm rên lên Yokkata!
Bây giờ, không thể làm gì khác ngòai cầu nguyện, Nam mô quan thế âm bồ tát, Ommani padmehum,… Thực sự, muốn phi vèo 1 cái, gia nhập vào đội quân tình nguyện kia góp phần nhỏ bé của mình mà chỉ có thể ngồi đây, cầu nguyện và nhớ lại kỷ niệm xưa. Hãy thể hiện tinh thần Nhật!