Thị phi

Ôi, tôi nhớ Nhật quá :( (.

Hôm nay rõ lắm chuyện thị phi. Sáng ra đã tức nổ đom đóm mắt vì cái thằng bỏ mẹ Ngọc nào đó ở cái đội nào đó mà không phải HSY. Số cái thằng bỏ mẹ đấy may, nó không quen mình, không nhắn tin cho mình, không mượn đồng phục của mình và cũng  may là mình chả liên quan gì đến cái của nợ đấy. Cái máu anh hùng củamiình hôm qua đã trỗi dậy mạnh mẽ. Mình thề là mình mà  gặp cái thằng Ngọc ôn vật đấy  ngày hôm qua thì nó có mà yên bình đươợc với mình. Mình thề là tóc nó không mất 1 sợi, thì nó cũng bị vặt hết lông chân, bố tát cho lât mặt. Tiên sư thằng  ô,n cùn  không chịu được. Gặp bố thì bố không thèm nói lý với thằng cùn, bố thượng cẳng  chân hạ cẳng tay luôn. Cũng may rất may nữa là hôm qua qua rồi thì mình với dám mạnh tay viết mấy dòng này. Nói gì thì nói, cái tính hèn, 1 năm qua không bị mất đi tẹo nào, hèn đã thuộc về bản chất và  mình tự  hào về điều đó.

Thằng Ngọc, mày nhớ lấy mặt Kame này, mày mà còn đụng đến HSY là mày biết tay tao. Tay tao lắm chai, hơi xù xì nhưng mà yếu =)). Nhưng tao có bạn Thông, khỏe hơn tao, chém cho mày vài phát vào men không đeo bogu thì mày đi. Mà thôi, cái loại đàn bà như mày cho Thím Hoàng xử lý được rồi. Thím ấy sẽ cào, sẽ cấu, cắn xé mày… Mày nhục lắm và sẽ chết vì nhục thôi. Tập khỏe thì *éo bằng bố mày. Mà ẻo lả cũng *éo xong, trình mày lon ton, xách giày cao gót cho Thím Hoàng. .. Hoặc cho thằng Bò con Tõm lăn qua ngườ imày, thì mày chỉ có chết dí 1 chỗ… Cùng lẵm bố dùng sức tàn lực kiệt búng cho lủng trym mày =)). Nghe hơi bậy nhưng Mày cẩn thận đấy. Đau hơn bố dùng ná thun bố bắn.

Mình đã định cai Phếch Búc rồi, không tham gia vào những chuyện thị  phi nữa. Mà công nhận, nhờ có thị phi mà mình mới thấy vui như thủa còn thị phi mạnh mẽ. Đời không có thị phi đúng là mất vui. Sống chung với thị phi quen rồi, không có thị phi không chịu được.

Sáng thì thằng ôn kia, tối thì thằng dở hơi Cua nó tung chưởng. Chưởng của nó một nhát  mà chết 30 người. Nội công thật là thâm hậu.  Thằng dở đấy. Trong lúc mình định cai Phếch búc và định tạm thời quên Yooooo thì nó…. làm mình mải ngồi thị phi cho đến tận giờ này.

Giời ơi. Nhớ Nhật quá đi mất. Chẳng biết đến bao giờ sẽ quay lại cùng ngần ấy con người. Cũng những cảm xúc tuyệt vời như  thế.

Đến bao giờ???

Tháng 3 hay lại tháng 8… hay????

Chừng nào chưa được nhìn thấy Kame bằng xương bằng thịt thì còn sang Nhật :X:X:X:X:X:X:X:X:X:X

Mẹ

Mình viết cái này vì đang vô cùng tức giận khi biết bấy lâu nay mẹ lừa mình. Vì thế mình cần phải phơi bày một số sự thật về mẹ >”<.

Gia đình mình, mình không thể giấu là hâm dở nặng, mọi người cứ kêu mình bị dở hơi, nhưng nhiều khi mình mới thấy mẹ thật là vô đối, lúc nào cũng thấy phơi phới, chẳng lo nghĩ gì cả.

- Mình cứ phân vân, không hiểu bệnh fan gơn của mình từ đâu. Trong lúc tức tối, mình đã hiểu nguyên nhân là từ mẹ. Mẹ mình mê zai đẹp ( điển hình là rất mê mấy anh kiểu Bi-Rain, với cả Ryo của mình nữa). Mẹ rất thích xem film hành động vì nó dễ hiểu và có các anh cơ  bắp cuồn cuộn, trông rất là hot, như  anh Val Kilmer là mẹ mê từ hồi xưa, film nào của anh này mẹ cũng xem. Còn từ hồi xưa xửa xừa xưa mẹ mê Đi-a-nôp. Thế nên mẹ mới lấy bố mình. Bố mình bây giờ tuy già và bị sứt, nhưng vẫn còn đẹp trai chán. hé hé. Lăng xê bố 1 tí để dìm hạng mẹ.

- Mẹ mình rất hay tò mò. Mẹ bảo thế. Mình cũng biết thừa là mẹ suốt ngày đọc thư tình mà các zai gửi cho mình. Mẹ kể hồi bé mẹ tò mò lắm. Đi đường thấy tờ giấy trắng gập tư ngay ngắn, mẹ cứ nghĩ trong đấy hẳn có gì hay ho. Nhưng đến khi mở ra thì hóa ra là giấy người ta chùi đít rồi gập lại. Đến giờ mẹ còn uất hận lắm. Vậy mà có chừa đâu, vẫn toàn đọc trộm thư tình của mình. May là bây giờ có blog, mẹ chả biết gì. hề hề.

-  Mẹ nhà mình ( cả nhà mình, trừ mình) đều rất khoái thi thố oánh rắm. chỉ khổ cho mình, không đua theo được. Có phải vì thế mà mẹ, bố và chị gái người cứ phây phây, da dẻ  mịn màng không??? Mỗi lần mình nằm lên mông mẹ để chat chit với người yêu, thì tự  dưng thấy phụt 1 cái, nóng cả đầu, mùi ô nhiễm bốc lên. Mình rất là ức chế, tét cho mẹ 1 cái và kêu toáng nhà, thì mẹ chỉ tưng tửng “nó tức nó thở, ai nỡ đánh nó” >”<. Mặt mẹ thì đến là hóm, đâm mình vừa  uất vừa buồn cười, chả làm được gì cả.

- Mẹ mình nấu ăn dở hơn mình (cả nhà mình nấu dở hơn mình). Thế mà các cô trên công ty cứ khen mẹ nấu ngon. Ừ thì ngày xưa có ngon thật. Nhưng từ hồi về hưu, cứ  chăm chỉ xem “ngày có 5 bộ phim thôi con ạ” thì nấu dở hẳn. Mỗi món gạo luộc chấm nước mắm là ngon. Mẹ được mỗi cái pha nước chấm thôi :-<

- Mẹ cứ  suốt ngày chê mình hát dở, hát sai nhạc. Chê bố chỉ biết mỗi bài cúc cù cúc cù. Cuối cùng hôm sang nhà chú Tào cô Nga hát Kalakole, mẹ hát sai cả nhạc lẫn nhịp =)))). Thế mà ở công ty, các cô các chú thích nghe mẹ mình hát còn hơn cả cô Nga í chứ. Đến Sếp mình còn mê mẹ hát.

- Mẹ mình rất hay kêu ca, đặc biệt là kêu mất ngủ, “con tắm đêm làm mẹ mất cả ngủ”. Mình tưởng thật, có hôm tắm xong, vào phòng mẹ xem mẹ có bị mất ngủ không, thấy mẹ ngáy “phừ phừ”, vậy mà sáng hôm sau vẫn kêu mất  ngủ :-s

Mẹ mình rất là nhiều tội lỗi với mình. Như là cứng đầu cứng cổ. Nói với mẹ đi ngủ đi, con về muộn, không phải đợi đâu, thế mà mẹ còn lôi cả bố mang chăn xuống tầng 1 ngồi ngóng mình đến 2h00 sáng về thì mới chịu đi ngủ. Hay bệnh “nói mãi mẹ không nghe”, mình nói đi nói lại bao nhiêu lần là quần áo của mình thì cuối tuần mình sẽ giặt, thế mà ngày nào cũng đi gom, giặt tay hết, cái  nào chưa mặc mà treo là cũng giặt…

Tội lỗi nhiều lắm. Nhưng mình không chịu được khi bị mẹ lừa. Hồi bé, mẹ lừa mình, nói mình ăn trộm ổi nhà bác Ngọc. Mình phải thề sống thề chết, phải lục lọi trí nhớ xem là có trèo lên cây ổi, ăn trộm ổi không, hay có cố tình rung cây ổi, để quả ổi nó rụng rồi ăn không (của đáng tội là mình rất thích ăn ổi). Hôm đấy mình rất đau khổ vì nói mà mẹ không tin là mình KHÔNG ĂN TRỘM ỔI. Mãi một lúc sau thì mẹ mới hỏi “hết nấc chưa”.

Hôm nay mình nhận ra 1 sự thật khác, mẹ đã lừa dối mình bấy lâu nay.

Chả là 2 hôm nay, người ngợm mình đau ê ẩm vì đi tập kendo lại. Đau lắm, không  làm đc gì. đi cũng đau, đứng cũng đau, ngồi cũng đau, nằm cũng đau, type mấy dòng này cũng đau. ái xồ ôi, đau quá. Đại khái là đau thế nên dáng đi của mình trông rất hãm. Nói khệnh khạng thì không phải, nhưng theo như  mẹ mình nói từ xưa thì là dáng “SA ĐÌ”. Thế nên ở trên Cơ quan, mình vừa đi vừa than với mọi người “đau quá, đi như bị Sa đì”. Mọi người mắt tròn mắt dẹt hỏi “Có biết sa đì là gì không”. Mình hồn nhiên trả lời “Mẹ cháu nói là trĩ ạ”….

Sau đó, mình mới biết được SA ĐÌ KHÔNG PHẢI LÀ BỆNH TRỸ, mà là BỆNH RƠI TRYM.

Thực ra mình cũng chưa hiểu được bệnh rơi trym là nó ra làm sao. Chỉ biết là nó rất là hư và mẹ mình làm hư mình :( ( òa òa. Cảm giác rất là ấm ức vì hàng chục năm nay bây giờ mới biết sự thật.

Ngay sáng mai, mình phải gọi điện cho chị gái để cho chị gái biết sự thật này. Vì chị í, trót đặt nick name cho anh bạn học cấp 1 từ hồi học cấp 1 là “Tuấn sa đì”.

Huhuhu, thôi, mình phải đi ngủ đây… Sa đì không phải là trỹ :( (((

Hôm nay

Hôm nay trời không lạnh lắm nên tranh thủ khoe cặp chân dài không nuột nà , lắm lông lá và bị hoa gấm vì nhổ lông chân. há há. Mặc quần short ngắn nhưng kèm theo áo măng tô, đương nhiên không thể quên đôi dép tổ ong huyền thoại :”> hị hị. Mặc dư  thế và đi tập Kendo. Faitooooooooooooooo.

Lâu không đi tập, thật là thú vị. hé hé. Mình đảm bảo là cái bộ Hakama thằng Itou mượn của mình từ hồi AE, nó mặc không thèm giặt. Hôi thì không hôi đâu, nhưng nó cứ loang lổ chỗ trắng chỗ đen, trông rất là tởm. Mình định không đi tập vì cái quần Hakama có thêu chữ KAME ở mông nó bị loang lổ rồi đấy chứ. Nhưng mà vì mình đã trót hứa trên FB với thằng Tú là CN này mình sẽ đi tập. Hú hí. Mình đã cố gắng để giữ lời. That’s so KAME!!! Thế nên mình sẽ cố gắng ít hứa thôi, không có hứa hươu hứa vượn thì bỏ mie. hé hé :D .

Đùa, lâu không đi tập, hỏng hết cả động tác. Tay bị toét hết cả da, suriashi thì như  bị què, Tobi thì không thể mê được =))))))))).  Thằng Tú nó diễn tả lại động tác của mình mà cười vãi cả rắm. Sao mà xấu thế, trước đó mình đc khen Soriashi tốt cơ mà. Chém Men cũng xấu là xaooooo…. nhưng lúc chém Men với nhóm Bogu rất đã, thở hồng hộc, oánh thẳng tay, đau  nó chết chứ mình có chết đâu mà xợ. ợ hợ hợ… ^^ FAIIITOOOOOOOOOOO.

Đến một cái đã hớn ngay được với con Thảo Kilo với em Fu, khoe tóc tai, chê bai đủ kiểu. Lúc sau gặp thằng Long. Từ hồi nó đi thi Dan ở Nhật về không gặp. Ôi, không thể nhận ra được nó nữa. Điệp zaiiiiiii không chịu được >”<. Đã thế nó còn để râu nữa. ĐM. COolllll lắm ấy. hế hế.  Lâu không được Tịnh tâm, cứ mỗi lần tịnh tâm là mình bị ho là xaooo >”<.

Lúc về còn tiếp tục tự  xướng. hế hế, đến nỗi ông trông xe phải “Không chụp ảnh nữa để chú còn về”. Nhục vãi cả đợn!!!!

Sẽ cố gắng duy trì tiếp Kendo. Có khi đến lúc mình được mặc Bogu thì bạn Hoàng đã đòi rồi ấy.  Tập thể thao để có một tinh thần khỏe mạnh! FAITOOOOOOoooo ^^

Đi ăn đã, đói rụng rời chân tay rồi.

Hôm nay mẹ làm chả rươi, rất là ngon í. ya hú ú ú ú ú ú…..

Dốc

Theo như thằng Nhân thì “Last night was legend”. Vầng, rất là legend khi tất cả mọi người đều dồn về bàn cuối cùng trong góc, có 1 lũ điên đếm từ 1-6, hát và oánh trống không khí điên cuồng sau đó là màn xô chậu =)))). Mình nhớ nhất là thằng Nhân, hỏi nó có làm sao không, nó cười rất tươi và nói em khôgn xao rồi tay với lấy cái xô, nôn xong lại cười “em khỏe rồi”, thế mà hôm nay, vẫn còn bị nôn. Mình thì sau khi chết đi đã sống lại hoàn toàn, sảng khoái như  tiên.

Sau đêm hôm qua mình khẳng định là mình ngoài khả năng làm thơ, nấu ăn, bày bừa, ăn ngủ vô đối thì CHẮC CHẮN MÌNH RẤT CÓ TIỀM NĂNG TRỞ THÀNH DỐC CỜ!!! >”<

Cơ bản không phải là hát đúng nhịp và đúng nhạc mà là phải thu hút. khớ khớ :D . Mình có khả năng hát thâu đêm suốt sáng mà không hề bị khản giọng. Thêm tí riêu vào thì phiêu vô biên :”>.

Mình có cần nhấn mạnh thêm chút nữa là với skiny jean đen, áo kẻ, khăn đen trùm đầu, và đặc biệt là em onitsuka tiger đen line NÕN CHUỐI, thêm cái đeo tay bằng da mà Diệp Eck mua cho mình bên Aus thì mình sẽ trở thành DỐC CỜ chính hiệu…

Mình hoàn toàn vẫn bị cuồng em onitsuka tiger đen line nõn chuối ấy. heheehhehe.

Tú, Phong, Đức ơi, lập rockkkk banndddddddd thôi \m/. I’m readyyyyyyyyyy!!!!!!!! Wooooohoooooooooooo

 

 

Love

Đúng là phải có tí tình yêu tình báo vào, đời nó mới phơi phới được.

Dù hôm nay việc vẫn rất bận, Sếp vẫn kêu mình là “con điên này” nhưng mà vẫn vui. Lại yêu đời với yêu người rồi. hú hí quằn quại. lá lá lá la…

Đã có thêm 2 em onitsuka tiger nữa. tổng cộng là có 3 em onitsuka tiger, cả 3 em đều không phải mình mua. hú hí. Cái em màu đen, line nõn chuối ấy, yêu lắm ấy, mất 2 năm nay lùng sục, sang cả Aus lẫn Nhật tìm mà có thấy quái đâu. Hóa ra em ấy trốn ở bên Đức. Dẫu sao anh cũng đã tìm được em rồi, em thân yêu ợ =)))). Anh tìm ra em và anh muốn nói là ANH YÊU EM NHIỀU LẮM ẤY. Em đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh. *hú hét*. Nhờ có em, mà anh lại thấy mình được sống, sống trong êm ái, trong nhung lụa,  và anh lại được là mình, được bao bọc chở che ấm cúng, lại thấy áng văn thơ  đang tuôn về như lũ miền Trung *khớ khớ*

Chẳng biết có phải vì yêu em onitsuka tiger không, mà ăn ngon miệng hẳn. Sáng nay lại còn rít hết 1 hộp sữa Phít ti, báo hại cả chiều bụng sôi òng ọc, ùng ục…. (Dù bụng sôi mà vẫn thấy yêu đời nhớ). Khốn thế, cái sữa Việt Nam, uống kiểu gì cũng đau, từ  Sữa Ông Thọ (người đàn ông ti dài và nhiều sữa nhất thế giới) cho đến các loại tiệt trùng diệt cỏ, lạnh nguội hay nóng bỏng ruột thì vẫn bị té re.

Có hôm ốm dậy đi làm, mẹ bắt phải uống sữa để lại sức, sữa bột gì í, mình ghét sữa mà cũng phải công nhận là ngon và uống hết cả cốc. Lúc leo lên xe, đi được một đoạn thì người cứ phải uốn éo trên cái yên xe fly to the sky đỏ. Người ngoài nhìn tưởng mình bị ghẻ nên ngứa ngáy khó chịu là cái chắc, biết thế éo nào Bố mày đang đau bụng muốn chết. Đến công ty, không thèm chui vào WC tầng 1 mà phải leo lên tầng 18, vứt cái túi lên bàn, rôi mới yên tâm chạy vào nhà WC quen thuộc (buồng số 3 nhé, đi buồng khác là ị mất ngon). Hôm nay cũng trong tình trạng tương tự, nhưng vẫn còn đủ bình tĩnh để đi mua truyện tranh, để còn vào WC ngồi đọc…

Chả ai đi ị lỉnh kỉnh như mình, nào là truyện tranh, nào là điện thoại, nào máy nghe nhạc, và mình xin thề có cái cục đá kỳ chứng giám là trên kệ còn có cả bánh gấu nhân sô cô la :D . Cảm giác bụng đau quằn quại, mà được thư  giãn trong WC thì không còn gì tuyệt hơn… Thế nên đi ị đã được mình nâng lên tầm nghệ thuật. Nếu như Việt Nam có bài Đi học nổi tiếng bởi giọng ca của Anh Khang – Quang Thắng, thì Kame có bài ca Đi ị, đảm bảo cũng sẽ nổi tiếng không kém.

Bài ca Đi ị xin được bắt đầu.

Xin các bạn chờ trong giây lát. Mình vào WC đã.

Sữa…. i hate sữa :( (

 

 

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.