Hôm nay đọc bài phỏng vấn bác Bộ trưởng trên mạng, tự dưng lại nghĩ đến mấy cái mình từng viết, mình từng ước… Có nguy cơ thành…
Mình đã đi cũng khoảng chục nước Châu Âu, Châu Á, toàn nước phát triển cả nên đi đâu cũng ước gì nước mình được như nước người ta, lại có tàu điện như xưa, có thêm skyline và tàu cao tốc, có gió mát trong lành khi đi bộ khắp nơi,…
Ở nhà thì bước chân ra đầu Cầu Giấy cũng phải vác em xe máy ra. Chả mấy khi đi bộ, đi xe buýt mặc dù lúc nào mình cũng hô khẩu hiệu đi bộ, đi xe đạp, đi xe buýt để bảo vệ môi trường, khỏi tắc đường. Ấy thế mà đi ra khỏi Việt Nam là lại tình nguyện đi bộ, đi hàng chục cây số 1 ngày, đi lên xe buýt, xuống tàu điện ngầm, subway mà cũng chẳng mệt mỏi chẳng kêu ca than vãn (nhưng ở Việt Nam, đi ô tô xe máy hay đi bộ cũng cảm giác rất là mệt, nên cũng ít đi chơi hơn, hehe, đỡ tốn xăng).
Bác Bộ trưởng trả lời như vậy, ý kiến như vậy, thế mà cũng đã có hàng chục luồng dư luận khác nhau, người thế ủng hộ đồng tình, người thì chả chê, chả khen mà nghe vẫn cứ tức anh ách.
Bây giờ thì vấn đề mà khiến người ta bức xúc là tắc đường, mà tắc đường chủ yếu ở các thành phố lớn, đông dân lắm loại xe, nhiều loại đường tuyến phố. Muốn không tắc đường thì bác Bộ trưởng phải làm gì???!!! Có giải pháp là phân luồng hay không phân luồng, đi xe buýt hay đi xe máy.
- Đi xe buýt và các phương tiện công cộng khác.
Ở nước ngoài, các phương tiện giao thông công cộng rất được ưa chuộng, toàn dân toàn diện luôn, Tức là từ anh có tiền, hay ít tiền anh đều đi phương tiện công cộng. Việc sử dụng phương tiện giao thông công cộng đồng nghĩa với việc anh phải đi bộ. Có anh đi bộ ít, có anh đi
bộ hơi xa.
a. Đi bộ
- Ở những nước tiên tiến người ta đi bộ được là do nước người ta mát mẻ, nếu không mát mẻ thì chí ít không khí cũng phải sạch sẽ như ở Sing, nhiều cây cố (mình đảm bảo, sẽ chẳng ai từ chối đi bộ ở đường Hoàng Diệu, Trần Phú, Phan Đình Phùng ngay cả giữa trưa hè cả, chưa kể đang mùa thu đẹp như mơ ở Hà Nội), hoặc không có nhiều cây cối thì cũng nhiều Mall, Mart, … những nơi rộng rãi có nhiều điều hòa, quạt thổi cho không khí mát mẻ; nếu cần gì thì vèo 1 cái ra 7/11, Family Mart là có ngay những thứ mà mình cần, việc gì mà phải xách xe đi xa nữa.
- Ở Việt Nam, đi bộ là việc hạn chế nhất, trừ những anh Tây muốn có làn da rám nắng và các bác già đi tập trong công viên có nhiều cây xanh. Vì làm sao: vì Việt Nam không có những thứ mà các nước phát triển phương tiện công cộng khác có. Làm gì có không khí trong sạch khi mà cứ 5’ đi ngoài đường về là người khét lẹt, mắt móc ra cục dỉ đen sì, cây thì chỗ có cây to, chỗ có cây ít; vỉa hè có các cây bé bé xinh xinh, có mái hiên nhà có thể che cho bớt nắng thì đi cũng đượ nhưng chỉ được một chút thôi thì đã phải len xuống lòng đường rồi (vì người ta để xe, bán hàng quán, nhưng không cho người ta làm thế khi mà khu vực 50 – 100m xung quanh không có chỗ để xe thì mất đi lợi ích làm ăn của người ta, khổ thế chứ lị).
b. Đi xe buýt
- Ở các nước tiên tiến, người ta đi các loại tàu điện, tàu điện ngầm, buýt nhiều lắm. Ông Bộ trưởng có khi cũng đi, người vô gia cư, ăn mặc rách rưới, đầu tóc mào gà cũng đi. Nghĩa là đủ các thành phần, thể loại trong xã hội. Khi đi xe buýt người ta không phải bịt mũi, nín thở, đeo khẩu trang vì quá hôi; có thể ngủ quên chen ních trên xe buýt mà yên tâm túi vẫn còn nguyên vẹn; có buýt kiểu express đi nhanh bỏ một vài bến nhỏ và local dừng lại ở tất cả các bến; các bác lái xe rất hiền và lịch sự; không lo phóng nhanh vượt ẩu; không sợ trễ giờ; luôn đúng giờ; đợi xe buýt mà không lo hỏng làn da Châu Á; ngoài xe buýt hoặc phương tiện giao thông công cộng khác thì không còn phương tiện nào tiết kiệm và thuận lợi hơn vì đi phương tiện cá nhân thì người ta phải tìm được chỗ đỗ, giá đỗ xe, giá cầu đường rất đắt; v.v. muôn vàn lý do để đi xe buýt và phương tiện giao thông công cộng khác. Và người dân không nhiều vấn đề phàn nàn,
- Ở Việt Nam thì Xe ngoài hôi vì bụi bẩn vì thời tiết âm ẩm của VN thì người đi xe do nhiều thành phần, vác nhiều thể loại lên xe buýt nên nó trở thành hỗn tạp mùi ( Quảng cáo Rexona nhan nhản mà sao vẫn ít người dung, bật mí là xà phòng safeguard cũng giảm thiểu mùi hôi, nhưng không chữa được mùi hôi khét do
khói bụi bám vào người khi đứng đợi xe buýt và đi bộ ngoài đường); xe buýt trở thành hung thần xa lộ; v.v. Nói chung xe buýt ở Việt Nam không được ưa
chuộng, bị chửi bị mắng nhiều nên người dân ác cảm với xe buýt, tẩy chay với xe buýt vì không có những ưu điểm như ở các nước tiên tiến khác. Mà kể ra, bây giờ sau khi đọc xong lời kêu gọi của bác Bộ trưởng, người dân hưởng ứng, vất xe máy ở nhà thì có đủ xe buýt cho mọi người leo lên kịp giờ làm không?
2. Phân luồng giao thông.
- Ở nước ngoài mà đa số là xe ô tô tham gia giao thông trên đường, người ta phân luồng chủ yếu là để phân luồng tốc độ, luồng này nhanh, luồng này chậm, thỉnh thoảng thì có vài ba chiếc moto phân khối lớn len lỏi giữa các luồng oto. Mình từng rất khâm phục anh Nhật Bản, có những con ngõ nhỏ, chỉ đủ 2 xe oto đi, mình nghĩ là đi vào thể nào cũng tắc, nhưng mà hình như lại chả tắc bao giờ. Người ta đi thành hàng thành lối, chả chen lấn nhau, không sốt ruột khi phải xếp hàng sau xe khác, không lách sang luồng khác. Còn một nơi mà hợp chủng các thể loại phương tiện như ở Khu Shibuya, anh đi bộ rất đông, anh đi oto, anh đi moto, xe đạp… vẫn hoàn toàn chung sống hòa bình. Thường thì anh xe đạp đi trên vỉa hè cùng với người đi bộ.
- Ở Việt Nam mình, đến cả mình, thỉnh thoảng phóng xe máy tít mù trên phần đường của oto, rồi anh oto cứ thích chen vai thích cánh với mấy anh xe máy ở phần đường của xe máy. Sự cạnh tranh giành đường đi diễn ra hết sức khốc liệt. Chưa kể đến hôm nào đi làm vội, đường tắc, có anh ô tô biển xanh còn bon chen bánh xe lên cả vỉa hè mà lách. Ngày xưa từng học đạo đức về nhường nhịn, bầu bí thương nhau mà bây giờ đi xe thì coi là ghét nhau phải biết,động vào tí, tạt đầu tí là toi.
Thì coi là phân luồng đi, nhưng phân luồng rồi mà để tình trạng đèn đỏ như bây giờ thì cũng toi xoi loi.
3. Đèn đỏ
- Ở nước ngoài, những nước mà ít tắc đường ấy, thì đèn vàng người ta đã giảm tốc độ và dừng lại rồi. Khi dừng đèn đỏ thì người ta nối đuôi nhau thành hàng dài, chờ đèn lâu 1 tí cũng không vấn đề vì người ta đi oto chủ yếu, nước người ta mát, không ô nhiễm. Đèn đỏ dừng được 1-2 giây, các xe dừng hết thì chiều còn lại đèn mới chuyển xanh và xe chuyển bánh. Và vì người ta xếp hàng xe theo luồng nên chiều còn lại đi ngon lành.
- Ở Việt Nam, khi đèn vàng xuất hiện các loại xe bắt đầu tăng tốc để khi qua vạch đèn đỏ là vừa. Anh nào hâm hâm, đèn vàng đi chậm và dừng, xe đằng sau đi nhanh, thúc vào đít xe thì ráng mà chịu Đèn đỏ lên rồi thì cứ chỗ nào còn hơi trống trống là xe oto chen lên, xe máy nhích vô, lèn cả sang phía đường đi ngược chiều lại miễn sao anh nhích càng lên phía trên thì càng tốt, đứng sau để mà hít khói chúng nó à. Thế là tắc, vì anh đi chiều còn lại làm gì còn đường mà đi, cứ thế nút nhau lại ở ngã tư là vầy. Đến bực mình và sốt ruột, nhiều khi tức anh ách vì mình cũng adua theo cách đi của số đông. Đi đường thì mới rõ cái câu “dòng đời xô đẩy”.
Nói chung mình xem xét sơ qua có sự khác biệt là như vậy. Bác Bộ trưởng chắc cũng biết thừa đi chứ lại. Nhưng bác Bộ trưởng có thể làm được gì???
- Bác có biết nguyên nhân gây ô nhiễm không khí, khói bụi ở Việt Nam là gì không??? Nếu biết nguyên nhân thì bác có thể làm được gì???
- Bác Bộ trưởng có thể làm thế nào mà trồng được nhiều cây xanh ở các tuyến phố được không??? Có phải phận sự của tư lệnh Bộ trưởng Bộ GTVT không???
- Bác Bộ trưởng có thể làm thế nào mà xây dựng được một con đường phẳng lì, vỉa hè phẳng lì không nham nhở, không bị mấy bác điện thoại, cống ngầm đào lên lấp xuống không???
- Bác Bộ trưởng có thể làm gì để không quán vỉa hè mà người ta không bị mất miếng cơm manh áo???
- Bác Bộ trưởng có thể làm gì để thời tiết đỡ ẩm cho xe buýt đỡ hôi, khuyến khích mọi người dùng lăn khử mùi,???
- Bác Bộ trưởng có thể làm gì để không còn nạn móc rạch túi, không sàm sỡ nơi nơi công cộng???
- Bác Bộ trưởng có thể làm gì để 100% các tài xế, phụ xe đi cẩn thận, lịch sự với những người sử dụng phương tiện giao thông công cộng và tham gia giao thông???
- Bác Bộ trưởng có thể phân luồng giao thông, nhưng có thể làm cho mọi người đều đi đúng luồng, biết chờ đợi đúng luồng khi có đèn đỏ được không???
- Bác Bộ trưởng có thể làm thế nào để xe buýt sạch đẹp lịch sự rồi, đủ xe cho toàn dân rồi, thì khuyến khích nhân dân đi xe buýt???
- Bác Bộ trưởng làm thế nào để tiêu hủy xe máy mà không để cho người dân thấy mình bị mất tiền???
- Bác Bộ trưởng có thể làm gì để khi đèn đỏ mà đồng loạt người dân tuân thủ, đứng đợi đúng phần đường của mình, không chen lên; làm thế nào để khi đèn vàng mọi người cùng giảm tốc độ chứ không cố vượt qua???
- Bác Bộ trưởng có thể làm được gì…???
Còn rất nhiều câu hỏi nữa dành cho bác Bộ trưởng, với những câu hỏi đó lại là một phần việc mà phải thực hiện. Tức là việc có rất nhiều. Nói chung là mình rất thương bác Bộ trưởng Nhưng mà việc này là việc chung của cả xã hội, của đất nước con người Việt Nam, có cả mình, chứ một mình bác làm không xuể và cũng không phải việc của chỉ riêng tư lệnh ngành bác. Nhưng chỉ cần tắc đường, đi ra đường bực mình vì nắng nóng nọ kia, rồi các vấn đề xảy ra khi tham gia giao thông là người ta, người già, người trẻ, người cao cấp đến ông xe ôm, chị gánh hàng rau chỉ kêu bác, mắng bác, đổ lỗi cho bác và ngành mà thôi, trong khi rõ ràng, một mình xe oto chở bác đi làm thì không thể nào gây tắc đường hay gây ô nhiễm khói bụi được, mà cũng chẳng rõ những người đầy bức xúc kia đã đi đúng luật chưa. Việc là của chung mà mọi người, kể cả bác cũng tự coi đó là của riêng bác tư lệnh mất rồi.
Nếu nói Việt Nam mình chiến thắng bao kẻ thù xâm lược, thành công trong việc giành độc lập, bảo vệ dân tộc là do Đoàn kết, đại đoàn kết thì việc chiến đấu với giặc tắc đường có lẽ là do chưa đoàn kết yêu thương đùm bọc lẫn nhau mất rồi. Thói quen bon chen lâu dần thành tính cách, mà tính cách này lại không phải của 1 người, của cả dân tộc mới chết.
Mình cũng tự hỏi, các bác đang chủ trương phát triển nền kinh tế vĩ mô là chính, nhưng làm thế nào để phát triển kinh tế vĩ mô, có phải anh Vinashin phải có doanh thu tốt, có phải Tập đoàn, Ngân hàng nọ có lãi cao hay do anh giao thông phát triển, thông thương thuận lợi.
Tự hỏi tiếp là đã bao giờ tất cả các bác Bộ trưởng đã cùng ngồi với nhau để tìm ra nguyên nhân giải pháp để chiến thắng anh giặc này chưa???
Ít ra cũng có bác Bộ giáo dục và đào tạo, để việc giáo dục ý thức, đạo đức khi tham gia giao thông ngay từ lúc nhỏ chứ không phải lúc thi bằng lái xe?!
Rồi có bộ của bác nào đó liên quan đến môi trường để nghiên cứu nguyên nhân, giải pháp để cải thiện môi trường?!
Hay bác nào liên quan đến việc đào xới đường vỉa hè, làm gì thì làm luôn 1 thể đi, cứ bác nọ đào, bác kia lấp thế thì còn gì là đường, mà đào lên lấp lại thì phải phẳng như cũ, gồ ghề trông mất mỹ quan mà lại còn gây tai nạn nữa?!
Hoặc bác nào trồng cây xanh?!
Bác nào phụ trách việc mua xe buýt tốt, service trên xe buýt cải thiện?!
Bác nào phụ trách việc “hướng dẫn” người dân đợi đúng làn đường khi đèn giao thông đang ở màu đỏ?!
Bác nào phụ trách việc cải thiện đời sống của mấy bác xe buýt, của mấy người đi xe buýt, của cả người dân. Vì khi cuộc sống được cải thiện thì nhận thức cũng sẽ được cải thiện. Sẽ đỡ trộm cắp cướp giật, rạch túi, …?!
Bác nào phụ trách việc kiến trúc tổng thể để anh nọ xây dựng thêm thì cũng không ảnh hưởng đến anh kia, làm 1 lần cho đỡ tốn tiền tốn sức?! Xây skylie
thì không phải phá cao ốc, xây tàu điện ngầm thì không vướng vào cáp. Chứ anh nọ xây lên vướng vào anh kia, anh kia phải đập đi thì… tiếc tiền của nhân dân lắm.
Mà sẽ chẳng bao giờ dung hòa được cả.
…
Tóm thêm lần nữa là trồng cây cũng phải đợi đến ngày được ăn quả, cái gì cũng phải có thời gian. Nhưng cơ bản vẫn là ý thức, công sức đi vun trồng, nuôi dưỡng, chăm sóc “cây giao thông” của tất cả mọi người. Mình sẽ luôn cố gắng đi đúng luật giao thông và không bon chen.
Thế thôi, hôm nào lại làm một bài về tai nạn giao thông nhỉ.
(bài này viết do mới biết khủng hoảng tắc đường khi không đi làm lúc 6h40 như ngày xưa nữa)