Tèn tén ten

•October 1, 2009 • 11 Comments

3 ngàynay trời vẫn đúng ý thủ trưởng Kame, âm u một màu xám rấtchi là quyến rũ, cuốn hút. Nếu không có mưa nữa thì tuyệt :D . Trời mà mưa và mát thế này chỉ muốn nằm nhà đọc truyện tranh, đọc tiểu thuyết, đọc sách, ăn vặt rồi ngủ thôi. Nếu cứ nằm nhà  kiểu đó  mà  cũng có tiền đi du lịch thì hay nhỉ.

Trời cứ bão thế này là lại nhớ Tokyo, nhớ cái buổi mưa gió lang thang Harajuku, ăn Udon thịt bò, đi mua sắm và tót lên tàu đi Hokkaido. Ôi, lại nhớ Hokkaido rồi :D .

Trời cứ bão là lại nhớ đến gió mùa đông bắc. Ô kìa, mùa đông của mình đã về gần lắm rồi. Nanana na na. Hôm nay tâm hồn phơi phới vì  vừa book được vé của w-inds.

Mình cũng mua qua internet nhưng mà nó không nhận thẻ credit của mình, hức hức. Vậy là mình gọi điện  sang Hồng Kông, nói chuyện như  chim mất  1 tiếng đồng hồ thì xong  thủ  tục đặt vé. Nó sẽ ship cho mình về VN, trong trường hợp vé bị thất lạc thì mình cứ  đến  thắng chỗ w-inds. diễn và nói code vé  của mình, vậy là được vào thôi. Yề yề. Bật mí là  code vé, mình đang để trong ngăn kéo tủ :-”.

Sáng nay nhận được giày Xuân Ảnh mua bên Úc, giày  rất hợp với dáng mình. hehe. Lòng lại nở hoa tưng  bừng rồi. nananana. giày nàymặc hôm tới nhé, mốt cái bang xuất hiện nào :”>

Trời đẹp, người vui thế này có nên  làm bài thơ không nhỉ. Thôi thì làm bài cho  nó  máu lửa

Mùa thu

Trời  mùa  thu, gió  thổi ù ù

Em phóng xe vi vu

Đi đú, đi bù  khú

Hú hú

Thật là thích thú

Nananana

Em như  đang bay

Giữa  mây giữa gió

ô kìa con chó

Nó chạy tung tăng

Chó có bốn cẳng

Giống như  con mèo,

Suốt ngày  kêu  nghèo

Khổ ơi là khổ

Hị hị hị hị

em đi ị

Trong đáp liu xi

Mẹ lại nghi nghi

Đi gì lâu thế

Con này đến tệ

Chắc lại truyện tranh

Chẳng chịu nhanh nhanh

Cho người ta ị

hịhị hị hị hị

Biết rồi mà lị

Tẹo nữa con xong

Mẹ cứ vào trong

Đợi con 1 lát

Trời thì  đang mát

Chỉ muốn ngồi thêm

Đọc được xêm  xêm

Vài ba cuốn truyện

Thôi thì  ngồi luyện

Thêm cuốn” tư duy ” ( Bản  đồ tư  duy )

Để  còn suy nghĩ

Chuyện  nọ  chuyện  kia

Có khi đến khuya,

Vẫn còn tiếp tục

Mình thật là phục

Tài mình  quá cơ

hơhơhơ

…..

Câu chuyện mùa thu chắc sẽ còn  dài, để mai nói tiếp

Hehehe.

Buc!

•September 19, 2009 • 5 Comments

Ngày này tháng trước giờ này là lên máy bay chuẩn bị sang Nhật rồi đấy. 16 ngày trên đất Nhật trôi qua tưởng lâu mà hóa nhanh hơn chớp mắt.

Tuần trước cuồng đi mua sắm & đi chơi ăn uống cùng bố mẹ. Vậy mà ngày đầu thèm lẩu dê, đi ăn lẩu dê chả đâu vào  đâu cả.  Mình cũng đã quen với cái cảnh xô bồ tấp nập, nhộn nhịp đầy khói thơm lừng mùi nầm nướng thịt nướng. Nhưng mình không bao giờ có thể quen với việc phục vụ thiếu chuyên nghiệp đến như thế. Cái con bé phục vụ bàn mặt cứ xưng lên, phục vụ thì như rắm, chẳng lẽ bố để đấy, nhấc đít đi về. Mặt mày đã xấu lại còn xưng xỉa thêm với phục vụ như cứt thì có đáng đuổi việc không? Nó đánh đổ đĩa rau ở bàn mình mà nó không mở miêng xin lỗi 1 câu. Ơ, chả nhẽ bố lại cắt lưỡi cho khỏi nói luôn 1 thể. May cho nó là tính mình HÈN! Hèn lắm! Lần sau mà mày còn phục vụ bố kiểu đấy là bố xẻo lưỡi luôn. Nhưng mình đã thề đấy là lần cuối cùng ăn ở đấy rồi :) .

Chủ Nhật rủ bằng được thím 2 đi shopping. Thím mua xong bộ ấm chén cũng là lúc muốn đi về. Nhưng cũng lại muốn đi mua sắm vài thứ. Chả biết mua ở đâu. Hàng esprit thì vẫn thế, mng thì chả có vẹo gì, hàng quần áo linh tinh thì toàn đồ mua xong là biết phí tiền. Thực ra ở HN, ngoài esprit va mng ra mình không biết 1 hàng nào khác. Mình muốn mua đồ mà chất lượng phải xứng với đồng tiền mình bỏ ra. Các cửa hàng thì chém cho bằng được cổ con nhà người ta. thôi. Bố tiết kiệm tiền, vừa đi du lịch vừa mua sắm. Bố bái bai shopping!

Tuần này, nằm nhà và nghĩ đến cơm bò sữa trộn trứng, udon bò sữa, sashimi mà nuốt nước bọt ừng ực… Đến công ty làm việc mà đầu chỉ nghĩ đến sashimi và bò sữa, nhắn tin rủ 1 đứa đi bia bọt nhắm rượu, buôn dưa lê, không thấy trả lời. Mình lại hăng say làm việc và dọn dẹp phòng làm việc. Ở đâu mình cũng bừa được, cả ở nhà và công ty. 20h10′ bước ra khỏi cái tòa nhà cao cao đẹp đẹp, hơi nóng phả vào mặt khiến người ngay lập tức có cảm giác nhớp nháp, còn mặt thì bóng nhẫy lên vì dầu. Xe hết xăng, ra Kim Mã để đổ. Lúc mình đến thì mình chả chen chúc ai cả, cứ đứng sau cái thằng đi đằng trước mình. Ấy thế mà người đằng sau, người đến sau chen, chen đến là chen. Đàn ông đàn bà, người lớn và người già đều chen tuốt.

Có thằng nó đến mãi sau, nó chen lên trươc mình, lấy xăng trước mình. Khốn! Trong đầu mình liên tưởng đến film Anh Hùng Xạ Điêu thời hiện đại. Bối cảnh là trạm xăng bến xe Kim Mã, diễn viên chính là Kame và bất lương 1. *tua tua* đến đoạn bất lương 1 chen lên mua xăng. Kame thấy thế không còn giữ được bình tĩnh, gạt chân chống xe, đập tay lên mặt đồng hồ xe của bất lương 1 hất hàm mà nói ” chen lên trước xe bố mày thế à, mày đíu biết xếp hàng là gì à, ngu thế”. Bất lương 1 xửng cồ ” mày là đứa nào mà tao phải xếp hàng”. Kame cười khẩy rồi nhanh chóng trừng mắt nhìn Bất lương 1: ” bố chỉ sợ, nghe xong tên bố, mày tè ra quần vì khiếp đảm thôi. Kame, tên bố là Kame”. Khi vừa nghe thấy tên Kame, sắc mặt Bất lương 1 biến đổi khôn lường, 7 sắc cầu vồng còn thiếu màu xám ngoét và xanh như đít vịt. Mất 1 lúc hoàn hồn, bất lương 1 mới có thể mấp máy môi ” con xin lỗi bố, lần sau con hứa sẽ xếp hàng cẩn thận”. Kame cười vang, gạt chân chống xe Fly đỏ rồi nói ” tốt, và ngươi cũng nên nói với những người thân, những người xung quanh  rằng, đi đâu cũng nên xếp hàng, thế mới là người có văn hóa”. Nói xong Kame phóng xe đi mất, để lại bài học cho những người đang chuẩn bị mua xăng. Hết film. Đấy, trong vài chục phút đợi chờ mua xăng mình đã nghĩ ra cái kịch bản đấy, thế mà cái tính HÈN nó đè gục người Anh hùng trong mình xuống. Chiến thắng thuộc về thằng hèn và bất lương 1.

Đến nhà Diệp eck, gọi cho bạn 1 hỏi địa chỉ quán sushi, không nhấc máy. Gọi cho bạn 2, thấy nhốn nháo đúng là đang ở quán rồi. Bạn 2 hỏi bạn 1 địa chỉ. Ồ, vậy là 2 bạn đang đi với nhau và bạn 1 không nghe, không trả lời điện thoại của mình. 1 chốc nhát trước khi Diệp eck xuất hiện mình cảm thấy hoàn toàn *dớ dẩn*. Quyết định đi ăn ở Sushi Tokyo! Đến nơi thấy đầu bếp hay phục vụ đang chiện phiếm ngoài cửa hàng, chả biết là của quán nào. Ở đó có vài cái cửa hàng. 2 chị em dựng xe để nghía giá cả, xe tí đổ. Đương nhiên là có thằng nào ra đỡ đâu. Như mọi quán thì sẽ có người đón đầu, dắt xe hộ. Đây KHÔNG. Tự túc là hạnh phúc của nhân dân. Mình cũng vẫn vào vì tình yêu sashimi đang gọi mình vào xử lí. Sashimi vẫn hấp dẫn như mọi khi còn sushi làm vớ vẩn. Mình cũng thề, nếu phải bỏ tiền ra thì không bao giờ vào nó nữa. Mình chỉ tin tưởng Nikko thôi!

Japan tour

•August 22, 2009 • 8 Comments

Chuẩn bị lên đường
Ngày 19 mình vẫn đi làm bình thường cho đến hơn 3h00 chiều. Đi tạm biệt mọi người mà cảm giác như mình chuẩn bị bị chuyển công tác đến nơi, đến là bịn rịn và quyến luyến. Cuối cùng thì mình cũng có thể dứt áo ra đi dù lòng còn chút tơ vương.
Trên đường về nhà mình tranh thủ mua vài hộp ômai để làm quà cho w-inds. và bạn bè quốc tế :crisp:.
4h30 về đến nhà. Thùy đã phải đợi mình rất lâu. Mình về phát là dắt Thùy lên phòng luôn :hurry:. Lúc này mới chính thức dọn dẹp đồ đạc của mọi người để lên đường du hí. Tự dưng bực bội không chịu đc:die_die:, vì thấy du lịch ba lô mà người lỉnh kỉnh toàn đồ là đồ, hết 2 vali, 1 balo và 1 túi đồ đeo trước bụng.

Ị xong thì cũng đến giờ đi ra sân bay, mình đã chuẩn bị hơn 10 cái khẩu trang để chống cúm Hihi.

8h30 Bay vào Tp HCM. 10h30 bắt đầu hành trình lang thang ở Tân Sơn Nhất. Lần đầu vào sân bay quốc tế ở Tân Sơn Nhất, chả biết đằng nào mà lần, cứ lếch tha lếch thếch, thất tha thất thểu, thế mà cũng vào được chỗ check in và làm thủ tục Hải quan.

Ngày đầu tiên
1h15 ngày 20/8/2009. Bay từ TP HCM sang Nhật. Ngủ như đúng rồi. Chân dài khổ lắm, ngồi cứ tê hết cả chân mới tay :aha:
8h00 giờ địa phương [ Nhật ] máy bay hạ cánh xuống sân bay Fukuoka. Cú sốc lớn đầu đời của mình là khi cô tiếp viên hỏi mình cái gì đó. Đương nhiên là có hiểu cái gì đâu. Bao nhiêu tiếng Nhật Chikku và Ban dạy bây giờ mình dùng được đó là nghe được kiểu “bla bla bla bla desu” ” bla bla bla bla shita” ” arigatou gozaimasu”… Hự hự đi chết đây :dead1:
Xuống sân bay lại shock tập 2 khi bị Hải quan Nhật kiểm tra hành lý, bắt mình mở vali và bới móc nhẹ nhàng, chả có gì, ngoài 1 lô 1 lốc mỳ, phở, đồ vệ sinh…
Thank GOD là mình gặp được Chikku, mừng đến là mừng :drink1: Hành trình gian khổ bắt đầu :be_eaten:
[COLOR="Black"][SIZE="4"]  Fukuoka-Kunamoto-Mount Aso[/SIZE][/COLOR]

Mình, Chikku và Ryo bạn Chikku quyết định thuê con ô tô để tiện đi lại. Thuê được con Mazda 3 mới toanh thẳng tiến Kunamoto. Tưởng gần mà xa ơi là xa. Khốn. Hết ngủ lại nói chuyện lại ngủ lại nói chuyện mà mãi mới tới nơi.
Kunamoto – Jo đẹp theo đúng kiểu Jo của Nhật, nhìn thì to mà bên trong diện tích bé xíu. Đến đây công cuộc ngắm zai đẹp của 2 tú bà được phát huy hết tốc lực với chỉ tiêu trẻ không tha, già không thương, nước ngoài cũng được mà nước Nhật cũng đẹp, đến anh bán đá bào mà 2 đứa cũng không tha. Sao mà lắm zai đẹp thế không biết. Có mấy anh người HQ nhìn như diễn viên Bi-Rain :big_ love:. Các em gái chân không dài lắm, không đẹp lắm nhưng mà trắng, trắng như kiểu bạch tạng :crybaby:, nhưng mà vẫn thích nhìn. Không hiểu là mình ngắm lâu đài hay ngắm gái nữa.
Sau đó cả 3 lên đường đi Mount Aso. Trước khi sang Nhật mình có nói với Chikku và Ryohei là mình muốn tới chỗ nào mà có cánh đồng thật đẹp. Thế là nó lái xe đưa mình tới đó. Phải nói là cảm giác thật tuyệt. Con đường quanh co, xanh mát, mây đi qua xe, mình có thể ngửi thấy mùi mây :big_ love:. Kia rồi cánh đồng, ngựa, bò, hồ,…. Ồi mùi phân bò, phân ngựa :big_ love: Gió thổi lồng lộng, mình chỉ muốn hét lên thật to, ĐẸP QUÁ. Thực ra nhìn từ xa thì đẹp còn nhìn từ gần thì :-”

Xuống núi Ryo chọn 1 quán khá là đẹp để ăn sashimi thịt ngựa. Cơm và sashimi chỉ cần diễn tả bằng 1 từ thôi NGON :iluv:

Đi nhiều nên rất mệt, lúc về chả nói được câu nào. Ryo phải xuống xe rồi hút thuốc để chống buồn ngủ. Và sau đó Ryo quyết định là đi đường cao tốc, trả phí 2000 Yên đi về cho nhanh. Trước đó, nó tỏ ra khá là sợ đường cao tốc vì nó kể rằng có đoạn đường mà ngày xưa thời chiến tranh, có rất nhiều chết và hay xảy ra tai nạn bla bla bla. Đường cao tốc có 1 đoạn dài rất tối, không có đèn cao áp. Vì sợ nên mình không thể ngủ được nữa. Chỉ chăm chú nhìn đường phía trước.
Hơn 10h00 tối,  về Hostel đã đặt trước. Nhìn trong ảnh thì Hotel này rất đẹp, hoành tráng lắm. Sự thật thì :huhu:
Cứ đi ngủ đã, tính sau. Hết 1 ngày rồi mà. Hôm nay đã đi vượt kế hoạch tới tận Mount Aso

Ngày thứ 2 Saga – around Fukuoka

9h30 sáng cả 3 mới bắt đầu lên đường tới Saga để gửi đồ cho Phòng. Nhìn Phòng xinh hơn bao nhiêu. Chắc do hợp đất. Phòng dẫn đi ăn Ramen. Vì không biết tiếng Nhật nên mình chọn đại 1 loại nào đó, và khi nhận được phần của mình thì đó không phải là bát Ramen mà là 1 CHẬU Ramen. Ramen ăn với vừng rất hợp lý, nhưng hơi bị ngấy :hmmm:
Sau đó, Ryo dẫn đến Đảo nhân tạo, toàn bộ đảo là do người Nhật làm. Mình đã từng được đọc đâu đó nên biết nó được làm từ rác và Đất. Ra đến biển cảm giác thật dễ chịu. Nước xanh trong. THÍCH THÚ :be_eaten:. Hôm trc thì đc lên núi, hôm nay thì được xem biển, đủ cả :hehe:
Đi xem viện Hải dương học, xem show cá heo, cá voi, hải cẩu như con nít. Công nhận là hay thật :hurry:, bọn chúng rất thông minh.
Đến giờ đi trả xe. Đối mặt với sự thật là mất đi 200 USD vì có 1 số vết xước xuất hiện trên đầu xe. Chả hiểu lúc nào va vào đâu nữa :crybaby:
Hết oto để đi thì phải đi bằng phương tiện công cộng. Đi underground! Rất nhanh để đi từ Airport đến Akasaka [ chỗ thuê hotel], khoảng 15 phút gì đó.
Tiếp tục đi đến vòng tròn chả nhớ tên của Fukuoka, nơi mà có thể nhìn toàn bộ Fukuoka, mình bị bệnh sợ độ cao nên nhìn được ít thôi :dead1:. Cái vòng tròn này nghe đâu là cũng có tiếng lắm :hehe:, để tẹo kiểm tra xem n ó là cái gì.
Cuối cùng là nhậu nhẹt. Vụ này kể sau. Ở Nhật ăn cái gì cũng ngon.

Ngày thứ 3: Vô gia cư ở Hiroshima.

Tạm biệt Chikku và Ryo, chỉ còn lại riêng mình ra với đống đồ tiến tới HIroshima, nơi tình yêu đang ở. Ôi, hồi hộp vì đi có mỗi 1 mình. Sau 3 tiếng ngồi Shinkansen thì đến Okayama. Trao trả đống đồ cho bạn của Aza mình lại lên tàu quay về Hiroshima. Ở Okayama chả có cái quái gì cả ngoài tượng Momotaro. Ăn tạm 1 set lunch rồi lên tàu. Ngủ 1 giấc 1 tiếng là đã tới Hiroshima.
Vì đã book online nên cảm thấy rất yên tâm. Mình rất thích cái Hana hostel vì nó gần JRStation và  nó khá là friendly. Hỏi thăm 1 em đẹp trai thì đã tới được Hana Hostel. Thế nhưng, đến nơi  mình mới biết là mình book nhầm ngày. Book lên tận ngày 31/8/, và ở Hana Hostel hôm nay không có 1 free bed nào. Khốn thế :crybaby: :frozesweat: :dead1: :die_die: :jogging: :stress:.
Anh Staff ở Hana Hostel đã rất tốt khi gọi điện để kiếm cho mình 1 Hostel khác. K guest house là nơi mình đang type những dòng này. Mọi người ở đây rất tốt. Từ Hana ra K guest house khá gần, mặc dù anh Staff kia đã chỉ dẫn cho mình tận tình nhưng mình vẫn bị lạc. Nhìn bản đồ không hiểu gì luôn :frozesweat:.
Lếch thếch lôi cái vali to đùng và rất nặng, đầu tiên mình hỏi đường 1 con bé khá xinh [ chọn mãi mới được em này], mình hỏi Matoba-cho ở đâu, nó tìm trên điện thoại Softbank và đưa mình tới Matoba-cho. Nó nghĩ mình đủ thông minh để biết được cái K guest house ở đâu nên ở ngã tư thì nó đi đường nó, mình đi đường mình. Cảm ơn cảm iếc xong, loanh quanh 1 hồi vẫn chưa tới được nơi cần phải tới, mình đánh liều hỏi 1 anh không đẹp trai lắm. Anh này lại nhìn bản đồ và dẫn mình đi loanh quanh 1 hồi. Anh í còn định xách vali hộ mình nữa. Tốt bụng ghê chứ. Mình cứ nói tiếng Anh, anh đó cứ nói tiếng Nhật, thế mà vẫn hiểu nhau mới kinh chứ :cute:. Tại anh này cũng không biết đường nên cứ đi ngược xuôi, vòng đi vòng lại. Trời thì nắng, mình thì lỉnh kỉnh. Khổ lắm, trông thương lắm. Nhưng mà đến được K Guest House rồi.
Check in và tắm rửa xong xuôi, mình đi ra Tram Stop, lên đường đi Miyajima.
[COLOR="Black"][SIZE="4"][B]Miyajima – Nơi không làm bạn thất vọng[/B][/SIZE][/COLOR]
Đi Miyajima vào buổi chiều là 1 quyết định đúng đắn. Đi phà! Nắng, hoàng hôn, gió, cảnh vật, núi non, Shrine, … Tất cả hòa quyện vào với nhau làm nên 1 buổi chiều tuyệt vời. Mình yêu Miyajima với những hàng thông và cột đá, với những ngôi đền nhỏ nhưng cổ kính. Những cửa hàng đóng cửa với dãy đèn trước hiên. Phải nói là cực đẹp.
Rồi lại đi Tram về Matoba-cho. Ngồi nói chuyện với 1 chị người Peru. Chị í rất hay ho, nói chuyện rất nhiều. Nói chung là friendly
11h00 tối, mình ra ngoài mua Okonomiyaki, món này rất nổi tiếng ở Hiroshima. Anh cooker cực hay. hehe, mình thích anh í rồi. Mình sẽ mơ về anh í đêm nay :aha:.
Thôi, đi ngủ đã, mai còn cổ vũ cho w-inds. nữa.

À khốn nhất là không sạc được pin máy tính, máy quay và máy ảnh:crybaby: :dead1: :die_die: giắc cắm ở đây là giắc cắm dẹt, trong khi mình toàn giắc cắm tròn :die_die:…mai quay w-inds. thế nào đây :alone:.
Thôi, đi ngủ nhé

Bắt đầu

•July 23, 2009 • 11 Comments

Không biết hôm nay có đẹp trời không, nhưng mình quyết định bắt đầu viết KÝ SỰ  về hành trình phượt của mình tại đất nước mà mình HÂM ơi là HÂM, MỘ ơi là MỘ, Tóm lại là rất HÂM MỘ, nước Nhật Bản.

Mình đi dịp tháng 8 ( cuối tháng 8 ) để cố gắng kết hợp việc xem các anh w-inds. biểu diễn tại Hiroshima với việc thưởng thức lễ hội Yosakoi tại Tokyo. Trong quá trình tìm hiểu để có 1 chặng đường hợp lý, đã có vô số địa danh được đưa vào danh sách PHẢI tham quan, PHẢI đi qua cho biết. Nào là mang một nắm đất ở Koshien về VN, nào là đi qua biển cát ở Tottori, cố gắng để đi qua Koichi ( nhưng địa danh này đã bị  loại vì các đàn anh đi trước nói chả có vẹo gì :D )….

Hôm nay ngồi đọc blog của Râu, thấy nó chuẩn bị kỹ quá, chuẩn bị đến cả vòng vèo, khuyên tai, đồ make up, giày dép… Còn mình mới chuẩn bị đến quần xì lịp, áo bikini. Thế là kỹ lắm rồi đấy. Đi dạng PHƯỢT nên không mang nhiều, khoảng 2 vali thôi, vali nhỏ để trong vali to, để nhỡ có mua nhiều quà về cho bọn trẻ con với đi buôn hàng.

Bây giờ ngồi check lại xem mình đã làm được những gì.

1. Check địa danh sẽ đi qua  và thời gian sẽ phải di chuyển ( ĐÃ nhưng chưa kỹ )

2. Check lại Hostel ở Hiroshima, Kyoto, Aomori và Sapporo ( Chưa luôn :D  )

3. Xin phép Sếp cho nghỉ ( Oh yeahhhh, ĐÃ và ĐÃ ĐƯỢC CHO PHÉP \:D/ )

4. Hộ Chiếu ( YEP, DONE )

5. VISA ( CHƯA mới máu :D , không được thì ăn đòn. KHỐN )

6. Tiền, credit card, visa card, master card ( DONE )

7. Lên list những thứ cần phải mang theo ( Nhớ phải mang theo ĐÁ KỲ và thuốc chống té re, hehehe :D )

….

Ước mơ của mình là sau khi đi về, mình sẽ có 1 bộ album chụp những anh đẹp trai, siêu sexy của Nhật, mấy ngày cuối cắm ở Tokyo, cắm ở trụ sở của PONY CANYON và JE. Nhỡ nhìn được Kame, KAT TUN, Yamapi… chắc mình ngất lên ngất xuống mất, thế nên vụ cài cắm này, mình phải rủ bằng được người nữa đi cùng, đề phòng trường hợp mình ngất. huhu. Nhưng mình không thích thế, mình muốn khi nhìn thấy KAME, mình phải thật cool cơ, kiểu lạnh te í… Dù thế nào cũng phải hết sức bình tĩnh.

Đi 1 mình, nghĩa là phải chấp nhận mọi khó khăn và thử thách. Đi 1 mình nghĩa là sẽ có những lúc mình mệt mỏi mà không có ai bên cạnh, không có bố mẹ, người thân quan tâm chăm sóc. Đi một mình có nghĩa là mình sẽ thỉnh thoảng cảm thấy cô đơn. Đi 1 mình nghĩa là có thể mình sẽ bị lạc đường :D

Nhưng mình chấp nhận. Mình đã quen vụ 1 tự mình làm mọi việc rồi, quen cảm giác đi xem film 1 mình, đi ăn 1 mình, đi ị 1 mình,…. Hehe, sẽ nhiều gian nan vì nơi đất khách quê người, không người quen, bất đồng ngôn ngữ… Mình đã sẵn sàng tinh thần cho con đường phía trước rồi. Sức khoẻ cũng đã được tôi luyện trong quá trình đi công tác với Sếp. Ô tô – máy bay – ô tô – họp – ô tô- xuồng- ôtô- máy bay….

Đi để thấy mình lớn. Đi để thoả mãn tính NGÔNG. Đi để thấy không nơi nào bằng gia đình. Đi để mạnh mẽ hơn….

hehe. JAPAN, I’M COMMING ( tiếc là không đi cùng đợt với THÔNG :( )

Thói quen

•June 22, 2009 • 14 Comments

Vậy là HSY đã trở về với cái máng lợn. Máng lợn này có tên hẳn hoi ” Nhà giáo dục thể chất Học viện Ngân Hàng”.

Nghe chừng có vẻ HSY hầu hết là thích HVNH dù cho chỗ tập không có gương để mỗi lần ăn trưa xong đi tập, mọi người soi vào xem răng mình có rau không.

Về với HVNH là về với mấy bác bảo vệ, tuy già nhưng rất tính toán. Đến muộn bao nhiêu cũng ok, nhưng đừng hòng có chuyện ok về muộn dù chỉ 1 phút.

Về với HVNH là về với trò tụ tập tăng cường đằng sau, được để xe dưới tán cây gì đó chả đủ che cho cái yên xe thêm mát.

Về với HVNH là lại được xem lũ mèo bẩn ơi là bẩn đùa nghịch. Chả hiểu bọn mèo còn sống không nhỉ :D .

Biết bao là kỷ niệm ở HVNH, nhớ ơi là nhớ, thế mà đã ra tập được buổi nào đâu.

Về với HVNH là về với cái nóng phải đến 45 độ, thoáng đâu chưa thấy chỉ thấy nóng ứ chịu nổi, vì biết là ứ chịu nổi nên mình đã ở nhà. Oh yeahhh.

Biết là nóng mà sao vẫn cứ thích quay về. Chắc cũng chỉ do thói quen. Thói quen được ngồi đằng sau dưa lê cà pháo, thỉnh thoảng hứng lên còn chơi trò 1 2 3 với lại ủn đẩy. Thói quen khó lòng mà bỏ được.

Mở bài hơi bị dài 1 tí để nói đến 1 loạt những thói quen biết là không tốt mà vẫn duy trì của mình.

Mình có thói quen tắm bằng đá kỳ. Không có đá kỳ thì ngứa ngáy không chịu nổi và cảm giác cứ bẩn bẩn như là chưa tắm. Biết là tắm bằng đá kỳ sẽ làm hỏng da mà sao lại vẫn cứ tắm. Từ hồi tắm bằng đá kỳ chả hiểu sao thấy mình lắm ghét thế. Dù đi bất cứ đâu, trong hành lý mang theo luôn luôn là 1 em đá nằm e ấp cô đơn trong góc vali. Hôm rồi mình đi mà tự dưng quên em đá kỳ. Ngồi trong bồn tắm và cứ bồn chồn, đem câu chuyện của mình ra thì cô Hương hiến kế là hay dùng LÕI NGÔ để kỳ. TỞM. Cháu chỉ thích em đá kỳ thôi. Phải là STONE.

Thói quen xấu nữa của mình là ăn uống xong hay vứt bát, đũa, thìa, dĩa… đánh toẹt cái xuống bàn. Trong truyện về các anh hùng Lương Sơn Bạc tuy không nói là bác Trương Phi có cái tính xấu này. Nhưng mình tưởng tượng cảnh mình ăn xong vứt toẹt bát với đũa rồi ghếch 1 chân lên ghế xỉa răng chắc chắn là Trương Phì gọi bằng Sư Phụ. Dù biết là thói quen này có thể dẫn đến việc bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà thế mà vẫn bị. Phải cố gắng sửa mới được.

Cái thói quen tiếp theo đây mình nghĩ nhiều người cũng có. Đó là thói quen ngồi trong nhà WC đọc truyện, chơi điện tử, chat chit, nghe nhạc…. Chả hiểu ngồi trong WC không khí trong lành cỡ nào mà mình có thể ngồi luyện trò Skyforce đến vã mồ hôi hột. Phá đảo hẳn hoi. Hồi đấy em Nokia 7710 bị lôi vào WC luyện suốt. Rồi hồi lên Mai Lĩnh, cả nhà cả cửa có mỗi mấy quyển Shin cậu bé bút chì, lần nào đi ị cũng đọc, vừa ị vừa cười. Nghe thì hơi thối, nhưng sự thực là như thế. Mất 1 tháng luyện Shin khi đi ị. Đến nỗi khi về với Ánh sáng văn hoá Hà Nội rồi mà mỗi lần nhìn thấy quyển Shin Cậu bé bút chì bụng lại đau dữ dội và lại phải chạy thật nhanh vào WC ngồi đọc Shin chứ khôgn phải là đi ị.

Nhiều thói quen không tốt, biết là không tốt mà thật khó bỏ.  Thói quen buôn dưa lê của HSY sẽ tôi luyện cho con người của HSY có khả năng chịu đựng nắng nóng rất giỏi, không dùng điều hoà sẽ làm giảm ô nhiễm môi trường.

Nhìn lại, thấy cũng may là mấy thói quen này của mình không làm ảnh hưởng đến hoà bình của thế giới. Hôm nào khỏi ốm phải đi ăn mừng mới được. yeahhh

Hạnh phúc nhỏ nhoi và đơn giản

•May 30, 2009 • 25 Comments

Hạnh phúc là sáng ra thấy tỉnh táo, nhảy xuống giường đi đánh răng rửa mặt mà không bị choáng đến đập đầu vào cửa

Hạnh phúc là xuống WC đi tè thật chứ không phải đang nằm mơ đi WC và thế là hôm sau lại phải lật giường lên để lau.

Hạnh phúc là đánh răng và thấy miệng mình thơm tho

Hạnh phúc là nhìn lên gương thấy da mặt mịn màng, không có dấu hiệu của mụn

Hạnh phúc là đi ra khỏi nhà ( khi nàô đi làm ) đồng hồ mới chỉ 6h35′.

Hạnh phúc là đi làm và làm việc phăm phăm không biết mệt mỏi, mọi người vui vẻ, Sếp không mắng mình và mình thì không phạm sai lầm.

Hạnh phúc là hết giờ làm việc  về nhà có cơm ngon, máy lạnh (mùa hè) chui vào nghịch ngợm chơi bời và đi ngủ.

Hạnh phúc là nằm ngủ cạnh bố mẹ mà bố mẹ không ngáy và mèo không kêu gào ầm ĩ đòi đi tè hay đi ị.

Hạnh phúc là có truyện tranh tối thứ 2 để mua, có Yosakoi để múa và nhảy tủm cái xuống bể bơi.

Hạnh phúc là nằm đọc truyện tranh, là xem film, xem ca nhạc của các anh, là được ăn ổi, dưa hấu,…

Hạnh phúc là mỗi lần check blog các anh là lại thấy 1 entry mới, thấy các anh thật là gần gũi…yêu không chịu được

Hạnh phúc là có tiền đi du lịch, hoặc mua cho bố mẹ cái nọ cái kia, là đưa cho bố mẹ để đi du lịch.

Hạnh phúc là khi nào mệt được ra Lênin hóng gió, ngắm zai đẹp, buôn dưa lê

Hạnh phúc là có được một CD (nhiều CD) mới của các anh, có 1 lọ nước hoa mới, đôi giày mới, quần áo mới.

Hạnh phúc là được thấy Hà Nội chuyển mùa từ xuân sang hè, từ hè sang thu, thu sang đông…

Hạnh phúc là được  thấy những người mình yêu thương mạnh khỏe, vui vẻ…

(Danh sách Hạnh phúc còn tiếp tục, đón xem kỳ sau ^^ )

Nhiều điều có thể khiến mình thấy hạnh phúc. Như hôm qua, ra Lênin gặp mọi người mình cũng thấy hạnh phúc, nhìn thấy nhiều A Lột mình cũng hạnh phúc.

Nói chung là đã nhẽ  là mình phải làm bài thơ về Hạnh phúc, nhưng mà ý văn tuôn trào quá nên viết thành văn xuôi. Để khi nào thích hợp sẽ làm bài thơ nữa. Khè khè. Mình là thiên tài. oh yeahhhhh

Thi sĩ

•May 22, 2009 • 10 Comments

mình nghĩ nếu mình thất nghiệp, có khả năng mình sẽ kiếm sống bằng nghề làm thơ. Nói thực là mình không  ưa nhà thơ, thở ra 1 cái là thơ, nghe nẫu lắm. Nhưng mình lại rất yêu thơ của mình.

Hân hớn thì khen ” thơ ss lạ thế”. Thẵng Dũng Công chúa thì phải thốt lên “quá hay, quá hay”. Như vậy chứng tỏ thơ của mình đã làm lay động lòng người. Mình quá giỏi, thật đáng hâm mộ. 

Tương lai anh biết viết gì đây?!

Nhìn thấy cây anh nhớ đến thợ xây

Không chí ít là thằng Tây mặt đỏ hây hây

Ngồi dưới cây và ngắm mây ngắm gió

Ôi, vừa mới thở nhẹ 1 cái đã có bài thơ tứ tuyệt. Mình tạm thời chưa biết đặt tên cho bài thơ là gì. Cứ tạm gọi là vô đề 1 như các nhà thơ vẫn làm đi.

Xin cảm ơn các bạn đã đọc blog của mình ngày hôm nay :D

Thơ

•May 14, 2009 • 11 Comments

Hôm nay mưa to ào ào, không biết có phải vì thế mà mình cũng muốn văn thơ tuôn ồ ồ không. Đi xuống các ban làm việc nhìn qua cửa sổ thấy mưa to, mà lòng lại chỉ muốn ngồi 1 chỗ viết thơ :D . Nghỉ trưa ta tranh thủ làm 1 bài vậy.

Bài thơ xin phép được bắt đầu. À quên, bài thơ mang chủ đề “Mùa Hạ”.

Bài thơ  bắt đầu nhé, bắt đầu rồi đây này, xuống dòng là bắt đầu đấy

MÙA HẠ

Có cơn mưa đầu Hạ

To sao đến là to

Khiến Tập đoàn dột nước

May mình không bị ướt

Nhờ ăn ở hiền lành ( hehe,  mà hình như mọi người trong Tập đoàn mình ai cũng ăn ở hiền lành hay sao í )

Ơ! hình như vào hạ

Trời chẳng nóng tí nào

Nắng ở tít trên cao

Trong làn mây mờ mịt

Trời cứ gọi là Xám xịt

( hehe )

Mãi mới nghĩ đã hạ

Nhờ mấy đám ve sầu

Khi đi trên Kim Mã

Thấy nước rơi lã chã

Cứ nghĩ  “à, Lại mưa”

Mưa cái đếch mà mưa

Tiên sư lũ ve hạ

Đái vô mồm (mồm tao) thế à!

 

bài thơ xin được kết thúc ạ, Chả là mình đi trên đường Kim Mã, Hoàng Diệu, Giảng Võ, mấy đường có nhiều cây, ve kêu râm ran, mà cái lũ chúng nó vừa kêu vừa đái. Làm mình đi đường nói chuyện có hôm bị ve đái cho vào mồm. KHỐN!

Mọi người cẩn thận mấy đoạn đường đấy nhé :D

NHẦM

•May 12, 2009 • 8 Comments

Mắt mình kém, cận lòi cận tĩ ra  nhưng mà ứ chịu đeo kính vì “nhỡ xấu”. Và vì mắt kém nên có rất nhiều chuyện hay ho xung quanh đôi mắt “tuy đẹp nhưng mà kém” này.

1, Hồi mình còn be bé, một lần mình đi học về, từ xa nhìn thấy bộ quần áo mẹ vẫn hay mặc, nhìn thấy dáng người đậm đậm của mẹ,  Mình vừa nhắm mắt nhắm mũi lao thật nhanh về phía mẹ và ôm chầm lấy hét “Mẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ..”. Thấy mẹ chả đả động gì, ngước lên mình nói mỗi câu ” Ơ, cháu nhầm”

2, Đi học mình chuyên gia ngồi bàn gần áp chót (để tiện ngủ) thế nên chữ trên bảng có nhìn thấy cái quái gì đâu. Toàn quay sang bạn nhìn xem nó chép được cái gì thì chép vào vở. Mà khốn nỗi, bàn cuối thì toàn đứa ham chơi với lười học nên chúng nó có chép gì đâu.  Và đến bây giờ mình đã hiểu tại sao hồi đi học mình lại học DỐT rồi, do mắt kém và lười chứ không phải do trí thông minh của mình có hạn :D .

Mắt kém, cô biết, bạn bè ai cũng biết, thế nên đến lúc đi thi mà đeo kính vào thì ai cũng biết mình có ý định quay bài. Cô trông rất kỹ, bạn bè muốn giúp đỡ cũng chẳng làm được gì. KHỐN!

3, Chuyện gọi nhầm chú thành bác, chị thành cô cũng là 1 vấn đề khá là vấn đề. Chân ướt chân ráo đến công ty, nhìn từ xa thấy 1 ông đầu hoi hói, bụng phệ và đeo kính, mình nghĩ chắc cũng phải có tuổi rồi nên cái đầu mới bóng loáng như bôi mỡ thế kia, mình hăm hở ” Cháu chào bác”, khi đến thật gần mình mới giật mình ” à, hóa ra anh cũng có thể bị hói”.

Còn nhiều chuyện khác, những chuyện xưa cũ nghĩ lại cũng chỉ bình thường thôi. Nhưng cái NHẦM đó sẽ thật nguy hiểm nếu đi cùng với tính DÊ. Mình có tật hay vỗ mông xờ đùi phụ nữ.

Hôm trước, mình đi xuống văn phòng, chào hỏi mọi người với nụ cười tươi nhất có thể. Sau khi  mình thấy chị Hạnh – ban Đào tạo mặc quả váy hơi bị sexy, cặp giò trắng và mông cũng thật là đẹp, mình đi qua vỗ BỐP 1 phát vào mông và còn cười rất tười rồi đi ra ngòai hành lang. Đến đây mình mới thấy chị Hạnh ban Đào tạo thật. Thế còn người ở bên trong phòng, vừa được mình yêu quý tặng cho nụ cười tươi đến là nhăn nhở và 1 cái “BỐP” kia là ai???? Là ai?????

Câu hỏi còn bỏ ngỏ nhưng mình đóan chắc là 1 vị khách nào đó của 1 ai đó.

Thôi, cứ  coi như  đó là phần quà khi đến thăm Tập đoàn mình đi :D

Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng CÔ ĐƠN

•May 1, 2009 • 12 Comments

huhu. Tình hình rất chi là tức tưởi nhé. Hôm qua thực hiện tinh thần trách nhiệm đối với công đùn viên của tổ công đùn Hội đồng quản trị, Tổ phó tổ công đùn là mình đã cùng mọi người đi về Vinh. 10h30 xuất phát, 7h00 đến nơi cần phải đến. 8h00 về đến khách sạn Phương Đông. 9h30 ra ga Vinh. 10h30 đáp chuyến tàu từ Vinh về HN. 4h15′ có mặt tại Ga Hà Nội. 5h00 có mặt tại nhà

Và kết quả của chuyến đi đấy là việc mình phải ngồi đây, type những dòng này một cách tức tưởi.

huhu. Muốn đi chơi, muốn ra ngoài ăn nhậu qua đêm cơ

huhu. Muốn được oánh tá lả

huhu. Muốn được hát kalakole

huhu. Muốn được nằm cạnh mấy bé xinh xinh

huhu. Muốn được ăn mực nướng uống bia rồi ăn bánh ngọt, rồi lại ăn cháo gà rồi lại uống petsi rồi ôm chó rồi ăn hoa quả rồi lại ăn mực… rồi đi bắn pháo hoa…

huhu… òa òa òa òa… ứ  chịu đâu. Thế mà vẫn cứ  phải CAM CHỊU.

huhu. Có ai hiểu cảm giác của mình không???

Sao mà có thể hiểu được cơ chứ. :( (

Mình thật cô đơn và trống trải.

ọe ọe. Mình nói thật là tởm.

huhu. Nhưng mà ức chế quá…

thôi, ứ viết nữa. Nằm lăn ra sàn nhà giẫy đành đạch ăn vạ đây :( (