Tắc đường

Hôm nay đọc bài phỏng vấn bác Bộ trưởng trên mạng, tự dưng lại nghĩ đến mấy cái mình từng viết, mình từng ước… Có nguy cơ thành…

Mình đã đi cũng khoảng chục nước Châu Âu, Châu Á, toàn nước phát triển cả nên đi đâu cũng ước gì nước mình được như nước người ta, lại có tàu điện như xưa, có thêm skyline và tàu cao tốc, có gió mát trong lành khi đi bộ khắp nơi,…

Ở nhà thì bước chân ra đầu Cầu Giấy cũng phải vác em xe máy ra. Chả mấy khi đi bộ, đi xe buýt mặc dù lúc nào mình cũng hô khẩu hiệu đi bộ, đi xe đạp, đi xe buýt để bảo vệ môi trường, khỏi tắc đường. Ấy thế mà đi ra khỏi Việt Nam là lại tình nguyện đi bộ, đi hàng chục cây số 1 ngày, đi lên xe buýt, xuống tàu điện ngầm, subway mà cũng chẳng mệt mỏi chẳng kêu ca than vãn (nhưng ở Việt Nam, đi ô tô xe máy hay đi bộ cũng cảm giác rất là mệt, nên cũng ít đi chơi hơn, hehe, đỡ tốn xăng).

Bác Bộ trưởng trả lời như vậy, ý kiến như vậy, thế mà cũng đã có hàng chục luồng dư luận khác nhau, người thế ủng hộ đồng tình, người thì chả chê, chả khen mà nghe vẫn cứ tức anh ách.

Bây giờ thì vấn đề mà khiến người ta bức xúc là tắc đường, mà tắc đường chủ yếu ở các thành phố lớn, đông dân lắm loại xe, nhiều loại đường tuyến phố.  Muốn không tắc đường thì bác Bộ trưởng phải làm gì???!!! Có giải pháp là phân luồng hay không phân luồng, đi xe buýt hay đi xe máy.

  1. Đi xe buýt và các phương tiện công cộng khác.

Ở nước ngoài, các phương tiện giao thông công cộng rất được ưa chuộng, toàn dân toàn diện luôn, Tức là từ anh có tiền, hay ít tiền anh đều đi phương tiện công cộng. Việc sử dụng phương tiện giao thông công cộng đồng nghĩa với việc anh phải đi bộ. Có anh đi bộ ít, có anh đi
bộ hơi xa.

a. Đi bộ

- Ở những nước tiên tiến người ta đi bộ được là do nước người ta mát mẻ, nếu không mát mẻ thì chí ít không khí cũng phải sạch sẽ như ở Sing, nhiều cây cố (mình đảm bảo, sẽ chẳng ai từ chối đi bộ ở đường Hoàng Diệu, Trần Phú, Phan Đình Phùng ngay cả giữa trưa hè cả, chưa kể đang mùa thu đẹp  như mơ ở Hà Nội), hoặc không có nhiều cây cối thì cũng nhiều Mall, Mart, … những nơi rộng rãi có  nhiều điều hòa, quạt thổi cho không khí mát mẻ; nếu cần gì thì vèo 1 cái ra 7/11, Family Mart là có ngay những thứ mà mình cần, việc gì mà phải xách xe đi xa nữa.

- Ở Việt Nam, đi bộ là việc hạn chế nhất, trừ những anh Tây muốn có làn da rám nắng và các bác già đi tập trong công viên có nhiều cây xanh. Vì làm sao: vì Việt Nam không có những thứ mà các  nước phát triển phương tiện công cộng khác có. Làm gì có không khí trong sạch khi mà cứ 5’ đi ngoài đường về là người khét lẹt, mắt móc ra cục dỉ đen sì, cây thì chỗ có cây to, chỗ có cây ít; vỉa hè có các cây bé bé xinh xinh, có mái hiên nhà có thể che cho bớt nắng thì đi cũng đượ nhưng chỉ được một chút thôi thì đã phải len xuống lòng đường rồi (vì người ta để xe, bán hàng quán, nhưng không cho người ta làm thế khi mà khu vực 50 – 100m xung quanh không có chỗ để xe thì mất đi lợi ích làm ăn của người ta, khổ thế chứ lị).

b. Đi xe buýt

-  Ở các nước tiên tiến, người ta đi các loại tàu điện, tàu điện ngầm, buýt nhiều lắm. Ông Bộ trưởng có khi cũng đi, người vô gia cư, ăn mặc rách rưới, đầu tóc mào gà cũng đi. Nghĩa là đủ các thành phần, thể loại trong xã hội.  Khi đi xe buýt người ta không phải bịt mũi, nín thở, đeo khẩu trang vì quá hôi; có thể ngủ quên chen ních trên xe buýt mà yên tâm túi vẫn còn nguyên vẹn; có buýt kiểu express đi nhanh bỏ một vài bến nhỏ và local dừng lại ở tất cả các bến; các bác lái xe rất hiền và lịch sự; không lo phóng nhanh vượt ẩu; không sợ trễ giờ; luôn đúng giờ; đợi xe buýt mà không lo hỏng làn da Châu Á; ngoài xe buýt hoặc phương tiện giao thông công cộng khác thì không còn phương tiện nào tiết kiệm và thuận lợi hơn vì đi phương tiện cá nhân thì người ta phải tìm được chỗ đỗ, giá đỗ xe, giá cầu đường rất đắt; v.v. muôn vàn lý do để đi xe buýt và phương tiện giao thông công cộng khác. Và người dân không nhiều vấn đề phàn nàn,

- Ở Việt Nam thì Xe ngoài hôi vì bụi bẩn vì thời tiết âm ẩm của VN thì người đi xe do nhiều thành phần, vác nhiều thể loại lên xe buýt nên nó trở thành hỗn tạp mùi ( Quảng cáo Rexona nhan  nhản mà sao vẫn ít người dung, bật mí là xà phòng safeguard cũng giảm thiểu mùi hôi, nhưng không chữa được mùi hôi khét do
khói bụi bám vào người khi đứng đợi xe buýt và đi bộ ngoài đường); xe buýt trở thành hung thần xa lộ; v.v. Nói chung  xe buýt ở Việt Nam không được ưa
chuộng, bị chửi bị mắng nhiều nên người dân ác cảm với xe buýt, tẩy chay với xe buýt vì không có những ưu điểm như ở các nước tiên tiến khác. Mà kể ra, bây giờ sau khi đọc xong lời kêu gọi của bác Bộ trưởng, người dân hưởng ứng, vất xe máy ở nhà thì có đủ xe buýt cho mọi người leo lên kịp giờ làm không?

2. Phân luồng giao thông.

- Ở nước ngoài mà đa số là xe ô tô tham gia giao thông trên đường, người ta phân luồng chủ yếu là để phân luồng tốc độ, luồng này nhanh, luồng này chậm, thỉnh thoảng thì có vài ba chiếc moto phân khối lớn len lỏi giữa các luồng oto. Mình từng rất khâm phục anh Nhật Bản, có những con ngõ nhỏ, chỉ đủ 2 xe oto đi, mình nghĩ là đi vào thể nào cũng tắc, nhưng mà hình như lại chả tắc bao giờ. Người ta đi thành hàng thành lối, chả chen lấn nhau, không sốt ruột khi phải xếp hàng sau xe khác, không lách sang luồng khác. Còn một nơi mà hợp chủng các thể loại phương tiện như ở Khu Shibuya, anh đi bộ rất đông, anh đi oto, anh đi moto, xe đạp… vẫn hoàn toàn chung sống hòa bình. Thường thì anh xe đạp đi trên vỉa hè cùng với người đi bộ.

- Ở Việt Nam mình, đến cả mình, thỉnh thoảng phóng xe máy tít mù trên phần đường của oto, rồi anh oto cứ thích chen vai thích cánh với mấy anh xe máy ở phần đường của xe máy. Sự cạnh tranh giành đường đi diễn ra hết sức khốc liệt. Chưa kể đến hôm nào đi làm vội, đường tắc, có anh ô tô biển xanh còn bon chen bánh xe lên cả vỉa hè mà lách. Ngày xưa từng học đạo đức về nhường nhịn, bầu bí thương nhau mà bây giờ đi xe thì coi là ghét nhau phải biết,động vào tí, tạt đầu tí là toi.

Thì coi là  phân luồng đi, nhưng phân luồng rồi mà để tình trạng đèn đỏ như bây giờ thì cũng toi xoi loi.

3. Đèn đỏ

-  Ở nước ngoài, những nước mà ít tắc đường ấy, thì đèn vàng người ta đã giảm tốc độ và dừng lại rồi. Khi dừng đèn đỏ thì người ta nối đuôi nhau thành hàng dài, chờ đèn lâu 1 tí cũng không vấn đề vì người ta đi oto chủ yếu, nước người ta mát, không ô nhiễm. Đèn đỏ dừng được 1-2 giây, các xe dừng hết thì chiều còn lại đèn mới chuyển xanh và xe chuyển bánh. Và vì  người ta xếp hàng xe theo luồng  nên chiều còn lại đi ngon lành.

-  Ở Việt Nam, khi đèn vàng xuất hiện các loại xe bắt đầu tăng tốc để khi qua vạch đèn đỏ là vừa. Anh nào hâm hâm, đèn vàng đi chậm và dừng, xe đằng sau đi nhanh, thúc vào đít xe thì ráng mà chịu Đèn đỏ lên rồi thì cứ chỗ nào còn hơi trống trống là xe oto chen lên, xe máy nhích vô, lèn cả sang phía đường đi ngược chiều lại miễn sao anh nhích càng lên phía trên thì càng tốt, đứng sau để mà hít khói chúng nó à. Thế là tắc, vì anh đi chiều còn lại làm gì còn đường mà đi, cứ thế nút nhau lại ở ngã tư là vầy. Đến bực mình và sốt ruột, nhiều khi tức anh ách vì mình cũng adua theo cách đi của số đông. Đi đường thì mới rõ cái câu “dòng đời xô đẩy”.

Nói chung mình xem xét sơ qua có sự khác biệt là như vậy. Bác Bộ trưởng chắc cũng biết thừa đi chứ lại. Nhưng bác Bộ trưởng có thể làm được gì???

-  Bác có biết nguyên nhân gây ô nhiễm không khí,  khói bụi ở Việt Nam là gì không??? Nếu biết nguyên nhân thì bác có thể làm được gì???

-  Bác Bộ trưởng có thể  làm thế nào mà trồng  được nhiều cây  xanh ở các tuyến phố được không??? Có phải phận sự của tư lệnh Bộ trưởng Bộ GTVT không???

-  Bác Bộ trưởng có thể làm thế nào mà xây dựng được một con đường phẳng lì, vỉa hè phẳng lì không nham nhở, không bị mấy bác điện thoại, cống ngầm đào lên lấp xuống không???

-  Bác Bộ trưởng có thể làm gì để không quán vỉa hè mà người ta không bị mất miếng cơm manh áo???

-  Bác Bộ trưởng có thể làm gì để  thời tiết đỡ ẩm cho xe buýt đỡ hôi, khuyến khích mọi  người dùng  lăn khử mùi,???

-  Bác Bộ trưởng có thể làm gì để không còn nạn móc rạch túi, không sàm sỡ nơi nơi công cộng???

- Bác Bộ trưởng có thể làm gì để 100% các tài xế, phụ xe đi cẩn thận, lịch sự với những người sử dụng phương tiện giao thông công cộng và tham gia giao thông???

-  Bác Bộ trưởng có thể phân luồng giao thông, nhưng có thể làm cho mọi người đều đi đúng luồng, biết chờ đợi đúng luồng khi có đèn đỏ được không???

- Bác Bộ trưởng có thể làm thế nào để xe buýt sạch đẹp lịch sự rồi, đủ xe cho toàn dân rồi, thì khuyến khích nhân dân đi xe buýt???

- Bác Bộ trưởng làm thế nào để tiêu hủy xe máy mà không để cho người dân thấy mình bị mất tiền???

-  Bác Bộ trưởng có thể làm gì để khi đèn đỏ mà đồng loạt người dân tuân thủ, đứng đợi đúng phần đường của mình, không chen lên; làm thế nào để khi đèn vàng mọi người cùng giảm tốc độ chứ không cố vượt qua???

- Bác Bộ trưởng có thể làm được gì…???

Còn rất nhiều câu hỏi nữa dành cho bác Bộ trưởng, với những câu hỏi đó lại là một phần việc mà phải thực hiện.  Tức là việc có rất nhiều. Nói chung là mình rất thương bác Bộ trưởng  Nhưng mà việc này là việc chung của cả xã hội, của đất nước con người Việt Nam, có cả mình, chứ một mình bác làm không xuể và cũng không phải việc của chỉ riêng tư lệnh ngành bác.  Nhưng chỉ cần tắc đường, đi ra đường bực mình vì nắng nóng nọ kia, rồi các vấn đề xảy ra khi tham gia giao thông là người ta, người già, người trẻ, người cao cấp đến ông xe ôm, chị gánh hàng rau chỉ kêu bác, mắng bác, đổ lỗi cho bác và ngành mà thôi, trong khi rõ ràng, một mình xe oto chở bác đi làm thì không thể nào gây tắc đường hay gây ô nhiễm khói bụi được, mà cũng chẳng rõ những người đầy bức xúc  kia đã đi đúng luật chưa.  Việc là của chung mà mọi người, kể cả bác cũng tự coi đó là của riêng bác tư lệnh mất rồi.

Nếu nói Việt Nam mình chiến thắng  bao kẻ thù xâm lược, thành công trong việc giành độc lập, bảo vệ dân tộc là do Đoàn kết, đại đoàn kết thì việc chiến đấu với giặc tắc đường có lẽ là do chưa đoàn kết yêu thương đùm bọc lẫn nhau mất rồi. Thói quen bon chen lâu dần thành tính cách, mà tính cách này lại không phải của 1 người, của cả dân tộc mới chết.

Mình cũng tự hỏi, các bác đang chủ trương phát triển nền kinh tế vĩ mô là chính, nhưng làm thế nào để phát triển kinh tế vĩ mô, có phải anh Vinashin phải có doanh thu tốt, có phải Tập đoàn, Ngân hàng nọ có lãi cao hay do anh giao thông phát triển, thông thương thuận lợi.
Tự hỏi tiếp là đã bao giờ tất cả các bác Bộ trưởng đã cùng ngồi với nhau để tìm ra nguyên nhân giải pháp để chiến thắng anh giặc này chưa???

Ít ra cũng có bác Bộ giáo dục và đào tạo, để việc giáo dục ý thức, đạo đức khi tham gia giao thông ngay từ lúc nhỏ chứ không phải lúc thi bằng lái xe?!

Rồi có bộ của bác nào đó liên quan đến môi trường để nghiên cứu nguyên nhân, giải pháp để cải thiện môi trường?!

Hay bác nào liên quan đến việc đào xới đường vỉa hè, làm gì thì làm luôn 1 thể đi, cứ bác nọ đào, bác kia lấp thế thì còn gì là đường, mà đào lên lấp lại thì phải phẳng như cũ,  gồ ghề trông mất mỹ quan mà lại còn gây tai nạn nữa?!

Hoặc bác nào trồng cây xanh?!

Bác nào phụ trách việc mua xe buýt tốt, service trên xe buýt cải thiện?!

Bác nào phụ trách việc “hướng dẫn” người dân đợi đúng làn đường khi đèn giao thông đang ở màu đỏ?!

Bác nào phụ trách việc cải thiện đời sống của mấy bác xe buýt, của mấy người đi xe buýt, của cả người dân. Vì khi cuộc sống được cải thiện thì nhận thức cũng sẽ được cải thiện. Sẽ đỡ trộm cắp cướp giật, rạch túi, …?!

Bác nào phụ trách việc kiến trúc tổng thể để anh nọ xây dựng thêm  thì cũng không ảnh hưởng đến anh kia, làm 1 lần cho đỡ tốn tiền tốn sức?! Xây skylie
thì không phải phá cao ốc, xây tàu điện ngầm thì không vướng vào cáp. Chứ anh nọ xây lên vướng vào anh kia, anh kia phải đập đi thì… tiếc tiền của nhân dân lắm.
Mà sẽ chẳng bao giờ dung hòa được cả.

Tóm thêm lần nữa là trồng cây cũng phải đợi đến ngày được ăn quả, cái gì cũng phải có thời gian. Nhưng cơ bản vẫn là ý thức, công sức đi vun trồng, nuôi dưỡng, chăm sóc “cây giao thông” của tất cả mọi người. Mình sẽ luôn cố gắng đi đúng luật giao thông và không bon chen.

Thế thôi, hôm nào lại làm một bài về tai nạn giao thông nhỉ.

(bài này viết do mới biết khủng hoảng tắc đường khi không đi làm lúc 6h40 như ngày xưa nữa)

Rút

Tự  rút lui, chả cần phải đuổi

Hóa ra mình lại là người khó hòa nhập nhất, chắc vì tính chẳng giống ai, cũng có thể vì chẳng ai giống mình.

Trong khi người ta thích nói chuyện về vấn  đề thời trang, làm đẹp, thì mình thích nghĩ tới chuyện đang thèm món gì, giời này ăn món gì là phù hợp, phải nấu ra sao, phải ăn kèm với cái gì, ăn vào thì phải ị ra nên nói luôn chuyện ị, quá hợp lý rồi còn gì.  Nhưng thôi, chuyện không hợp thì mình có  thể   chuyển chủ   đề cho có vẻ hợp. Cơ mà tốt nhất  để khỏi bực mình thì ta cứ rút lui vì đến cả gout thời trang cũng khác.

Trong khi người nọ ghét người kia, mỉa mai móc xoáy nhau sau lưng đủ điều, thế mà trước mặt lại khen ngợi, xơn xớt ra. Mình thật chẳng bao giờ chịu được kểu đấy. Có thế nào nói thế đấy, sống rât thật với người khác, với bản thân. Chẳng ghét ai bao giờ, ấy thế mà cứ phải nghe như vậy. Thôi thì xin rút khỏi mang họa vào thân.

Trong khi bạn bè ríu rít việc hôm nay làm show này, dẫn chương trình kia, chơi với toàn nghệ sĩ nổi tiếng, …. thì mình ngồi im lặng và ăn. Nhẽ ra cái gì cho qua thì qua hoặc quên, thế mà vẫn cứ  chờ đợi những giây phút vui vẻ sảng khoái bên nhau đến nỗi bực mình vì cái lũ ỉa chảy. Mình đúng là ngơ, hẹn 7h00 có mặt, thì đúng 7h00 kém tí có mặt và vêu mặt đợi 25′ trong khi nhắn tin hẹn thì phải đến đúng giờ không có này nọ kia. Chả hểu từ bao giờ mình lại là người đúng  giờ. Anw, đã xa rồi cái thời show biz nên thấy nó cũng lạ lẫm, chỉ  cần BSB, westlife, … đến, mình vẫn ở back stage là được.  Thôi thì rút vì mình chả còn liên quan gì đến chuyện của những ngôi sao, dù là đắt show hay ế show, với mức cát xê, với những show như mơ mà vẫn kêu thiếu  tiền, trong khi mình ngồi vêu mõm trong cơ quan, nhận lương 1otriệu/tháng mà vẫn rong ruổi đều đều.

Trong khi người ta đủ sức tung hoành, bar nọ club kia, thì mình ăn xong là díp mắt. Rượu bia thì đã không còn uống được nữa, tự cai ^^, đi chơi mà không uống thì chúng nó cũng ghét mình thôi, ừ thì thôi, sức mình chả đủ, lại tự rút lui về nhàở ẩn vậy.

Cả 1 năm nay, rút chân ra khỏi Kendo, không còn thấy sức khỏe dồi dào ăn uống ào ào như trước.  Cũng muốn đi tập lại, nhưng mà nhà thì xa chỗ tập, tập về muộn, hôm sau đi làm sớm thì không đủ sức. Rút lui cũng hợp lý chứ  nhỉ .

Và hôm qua chắc là công cuộc rút lui  cuối cùng của mình. Đau hơn hoạn dù mình không có trym. Có lẽ đó là cú hích cuối cùng để rút chân ra khỏi mọi thứ liên quan đến HSY. cơ mà  đầu tiên phải thu đủ tiền đã =.=. Thiệt hại   về  tiền bạc thế đủ rồi. Nhưng cảm giác đúng là đau thật. Muốn chửi bậy lắm. Mình  kiểu bị tê tái ấy. Cũng chưa  hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Cũng chả cần hỏi lý do và giải thích. Dù gì đi chăng nữa thì cũng hết tình, cạn nghĩa rồi. Tự bản thân cảm thấy mọi thứ đã làm chưa bao giờ vì cái gì cá nhân, hay làm tổn hại đến danh dự của ai. Nhưng dù những gì đã làm, vẫn bị tổn hại đến danh dự bản thân thì quả thực là không chịu đựng được.

Đến vậy thôi. Không còn gì nữa. Không tin ai, không tin cái gì, mình biết mình.  Rút hết rồi. Đi làm là về nhà, về nhà là ta lại đi ngủ.

Vậy thôi

see you soon!

Cách đây gần 1 năm, khi tiễn Tomi ở sân bay Nội bài, Tomi có  nói là hẹn gặp lại chứ không phải tạm biệt.

Ừ thì hẹn gặp lại. Biết bao giờ sẽ gặp lại, nhưng nghe cũng sẽ đỡ buồn hơn.

My Japan!

Trong số những bài mình viết ở  đây, có lẽ đây sẽ là post tâm trạng nhất của mình. Chưa bao giờ khi nghĩ về Nhật Bản mà lại cảm giác đau lòng như thế. Những hình ảnh về Sendai, Fukushima, Miyagi tràn ngập trên các phương tiện truyền thông càng làm thêm xót xa và trái tim thực sự nhói đau.

Ai cũng biết, mình đến với Nhật cũng chỉ vì lòng hám zai đẹp. Mong muốn được nhìn thấy zai đẹp trong mộng đã khiến mình cố gắng để đạt được mục tiêu – Sang Nhật ngắm zai đẹp của mình. Chứ  thực ra khi quyết định chuyến đi ấy của mình, những hiểu biết về Nhật Bản, văn hóa, con ngươờ, ẩm thực cũng chỉ gói gọn trong 1 con số rất đẹp, số 0. Mình chả biết gì cả ngoài truyện tranh, ngoài Yosakoi, ngoài mấy người làng giải trí, ngòai sushi và sashimi.

Tự tìm hiểu bản đồ, đường đi lối lại, tự  lên  chương trình, cộng thêm sự  giúp đỡ của cộng đồng mạng, đã khiến mình hiểu về Nhật hơn bao nhiêu. Bản đồ Nhật Bản như nằm trong bàn tay, nhắm mắt lại cũng có thể chỉ ra vị trí những nơi mình đã từng đi qua trên đất Nhật.

Chuyến đi lớn 1 mình lần đầu tiên trong cuộc đời ấy, chính là kỷ niệm không bao giờ quên đối với mình. Xông pha thực tế, tự mình đi chỗ nọ chỗ kia, không biết mình đã yêu mến đất nước, con người nơi đây từ  lúc nào.

Ở đâu trên thế giới này lại có những con người tận tình, chu đáo đến vậy. Mình với sự hậu đậu, bất cẩn thường lệ, chưa kể cộng thêm chứng mù phương hướng, mắt cận lòi, luôn có thể lạc, không tìm thấy nơi cần phải đến, mất thứ nọ cái kia, chết không kịp ngáp bất cứ  lúc nào. Nhưng với sự tận tình của người dân Nhật Bản, những người đã sử dụng hết ngôn ngữ  giọng nói, cố gắng phát âm ra thứ tiếng Anh – Nhật, ngôn ngữ cơ thể, điện thoại thế hệ mới nhất, bỏ hẳn cả công việc đang dang dở để chỉ đường, thậm chí còn sẵn sàng đèo mình đến tận nơi mình cần đến, sẵn sàng chia sẻ cho mình miếng dán nóng cơ thể khi mình tí nữa thì toi trên đỉnh Fuji. Những điều đó mình luôn khắc cốt ghi tâm với lòng tri ân sâu sắc.  Rồi còn cả những anh sửa chữa sân vận động Koshien, đã làm cho mình rơi nước mắt vì đã chụp ảnh nội y của Koshien, cho mình ngắm vọng Koshien từ  cửa ra vào. Đấy là chưa kể đến những người làm dịch vụ, người bán hàng, người chỉ dẫn đường, người bấm thang máy, họ luôn khiến mình cảm thấy mình là thượng đế thực sự, trong khi túi tiền thì không đầy

Một con bé thành phố nửa mùa là mình đã mắt chữ A, mồm chữ  O, đã ghi nhớ từng chút một với mỗi ngày đi qua trên đất nước này.  Chưa nước nào mà mình đi qua lại thấy sạch sẽ như vậy, xin lỗi mọi người nhưng thực sự, đố các bạn tìm thấy một cục cứt chó bơ vơ bên đường. Chỉ có người Nhật mới dám bốc, gắp cứt chó cho vào túi nilon khi dắt chó đi dạo. Cũng chỉ có người Nhật mới xây dựng được những tòa nhà cao chọc trời mà ít làm ảnh hưởng đến không gian xung quanh: Mình đã đi qua một công trình xây dựng, mà không thấy có một chút cát bụi nào bay vào mắt chui vào mồm nhai lạo xạo, lại còn có cả 1 bác đứng để chặn mình lại, xin nhường đuờng cho xe chở vật liệu vào (xe chở vật liệu vô cùng sạch sẽ và đóng kín, không cho bay cát hay vật liệu ra ngoài), rồi bác dó còn cúi chào cảm ơn mình vì đã nhường đường.

Chuyến hành trình 1 mình không dài của mình đi qua 3 đảo lớn của Nhật Bản, kéo 1 mạch từ Kyushyu đến Hokkaido, đi đến đâu, mình thêm yêu thích Nhật Bản đến đó.  Đó là sự kết hợp hài hòa của thiên nhiên và con người. Họ gìn giữ thiên nhiên và di tích quả đáng nể. Từ Tokyo, di chuyển lên phía Bắc, nơi mà đi qua, mình chỉ muốn vỗ vai anh lái tàu “Dừng lại cho tôi ngắm một chút được không, chỉ chụp 1 kiểu ảnh thôi rồi về”. Mình đi đâu cũng chỉ muốn thốt lên Ôi, đẹp quá mà cũng không thể thành lời. Có một chút gì đó như kiểu vừa tìm được soul mate, chỉ cần lặng im ngắm nhìn và cảm nhận, sẽ thấy dấy lên trong lòng một thứ cảm giác khó tả, lâng lâng, bay bay, say say.

Nếu bạn là một người vô cùng là mâu thuẫn, thì Nhật bản hợp đấy. Mình là người đầy rẫy mâu thuẫn,, vừa muốn đông đúc vui vẻ nhộn nhịp, vừa muốn yên tĩnh, đến Nhật, kể cả là Tokyo thì thỏa mãn hoàn toàn. Ngã tư Shibuya, đông đúc là vầy, mà sao không có cảm giác bực mình vì những tiếng ồn.

Đang đi đường mệt nhọc, rẽ vào quán cơm bình dân Yoshinoya làm tí Gyodon, bát canh Miso, đời không còn gì sướng hơn. Tất cả đều rất vừa miệng, ăn lần nào cũng thấy ngon. Vì sao, vì họ cân đo đong đếm rất cẩn thận, không thừa, không thiếu, không ước luợng, mọi thứ đều đã cho vào quy chuẩn. Chỉ có người Nhật khi nấu ăn mới kè kè cái cân, ly nước sẵn vạch đong, thìa muỗng tiêu chuẩn.

Sau lần đầu tiên tới Nhật, mình quyết sẽ đi nữa, đi nữa, đi nữa (mấy thằng Tây chung Hostel của mình cũng có quyết định này). Và mình đã trở lại lần thứ 2. Lần này mình được Hòa thượng trụ trì chùa Nisshinkutsu cưu mang, cưu luôn cả hơn 30 mống trong đội Yosakoi đến từ VN nữa. Đã cưu mang ở như khách sạn 5 sao, lại còn được vui chơi, ăn uống. Chúng mình đã có những kỷ niệm tuyệt vời nhất. Khi tham gia Lễ hội Yosakoi tại Tokyo, đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng không tránh khỏi mệt mỏi, sau mỗi lần biểu diễn, đội quân chúng mình như những kẻ thất trận, hồn vía bay đi đâu, thất thểu bước đi. Nhìn sang những đội Nhật,  mình không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Dù họ mới biểu diễn những động tác khó, cũng mệt không kém, nhưng họ vẫn phơi phới, tinh thần tràn trề, kể cả chỉ là đứa nhóc 5 tuổi. Họ chuyên nghiệp trong biểu diễn, chuyên nghiệp trong phong cách, và chuyên nghiệp trong cả tác phong và tinh thần. Người lớn đã đành, trẻ con trong đội cũng vậy. Mình hoàn toàn bị cảm phục!

Trong lúc này đây, khi ngồi viết những dòng này, Nhật của mình đang phải đối phó với hàng lọat thảm họa thiên nhiên và đối mặt với những hệt lụy. Những hình ảnh hiện lên làm cho đau xót, con tim như  muốn khóc nấc lên, cứ thổn thức không ngừng. Nửa đêm cũng tỉnh dậy để cập nhập tình hình người thân và dân Nhật ra làm sao. Mình đã muốn khóc vỡ òa khi biết tin Fri của mình bình an vô sự. Mình đã lo cho nó nhất, gọi điện suốt mà không liên lạc đươc, khi mà những ngươờ mình quan tâm nhất đã cung cấp thông tin dù ít.  Cuối cùng nó cũng xuất hiện. Thầm rên lên Yokkata!

Bây giờ, không thể làm gì khác ngòai cầu nguyện, Nam mô quan thế âm bồ tát, Ommani padmehum,… Thực sự, muốn phi vèo 1 cái, gia nhập vào đội quân tình nguyện kia góp phần nhỏ bé của mình mà chỉ có thể ngồi đây, cầu nguyện và nhớ lại kỷ niệm xưa. Hãy thể hiện tinh thần Nhật!

Thị phi

Ôi, tôi nhớ Nhật quá :( (.

Hôm nay rõ lắm chuyện thị phi. Sáng ra đã tức nổ đom đóm mắt vì cái thằng bỏ mẹ Ngọc nào đó ở cái đội nào đó mà không phải HSY. Số cái thằng bỏ mẹ đấy may, nó không quen mình, không nhắn tin cho mình, không mượn đồng phục của mình và cũng  may là mình chả liên quan gì đến cái của nợ đấy. Cái máu anh hùng củamiình hôm qua đã trỗi dậy mạnh mẽ. Mình thề là mình mà  gặp cái thằng Ngọc ôn vật đấy  ngày hôm qua thì nó có mà yên bình đươợc với mình. Mình thề là tóc nó không mất 1 sợi, thì nó cũng bị vặt hết lông chân, bố tát cho lât mặt. Tiên sư thằng  ô,n cùn  không chịu được. Gặp bố thì bố không thèm nói lý với thằng cùn, bố thượng cẳng  chân hạ cẳng tay luôn. Cũng may rất may nữa là hôm qua qua rồi thì mình với dám mạnh tay viết mấy dòng này. Nói gì thì nói, cái tính hèn, 1 năm qua không bị mất đi tẹo nào, hèn đã thuộc về bản chất và  mình tự  hào về điều đó.

Thằng Ngọc, mày nhớ lấy mặt Kame này, mày mà còn đụng đến HSY là mày biết tay tao. Tay tao lắm chai, hơi xù xì nhưng mà yếu =)). Nhưng tao có bạn Thông, khỏe hơn tao, chém cho mày vài phát vào men không đeo bogu thì mày đi. Mà thôi, cái loại đàn bà như mày cho Thím Hoàng xử lý được rồi. Thím ấy sẽ cào, sẽ cấu, cắn xé mày… Mày nhục lắm và sẽ chết vì nhục thôi. Tập khỏe thì *éo bằng bố mày. Mà ẻo lả cũng *éo xong, trình mày lon ton, xách giày cao gót cho Thím Hoàng. .. Hoặc cho thằng Bò con Tõm lăn qua ngườ imày, thì mày chỉ có chết dí 1 chỗ… Cùng lẵm bố dùng sức tàn lực kiệt búng cho lủng trym mày =)). Nghe hơi bậy nhưng Mày cẩn thận đấy. Đau hơn bố dùng ná thun bố bắn.

Mình đã định cai Phếch Búc rồi, không tham gia vào những chuyện thị  phi nữa. Mà công nhận, nhờ có thị phi mà mình mới thấy vui như thủa còn thị phi mạnh mẽ. Đời không có thị phi đúng là mất vui. Sống chung với thị phi quen rồi, không có thị phi không chịu được.

Sáng thì thằng ôn kia, tối thì thằng dở hơi Cua nó tung chưởng. Chưởng của nó một nhát  mà chết 30 người. Nội công thật là thâm hậu.  Thằng dở đấy. Trong lúc mình định cai Phếch búc và định tạm thời quên Yooooo thì nó…. làm mình mải ngồi thị phi cho đến tận giờ này.

Giời ơi. Nhớ Nhật quá đi mất. Chẳng biết đến bao giờ sẽ quay lại cùng ngần ấy con người. Cũng những cảm xúc tuyệt vời như  thế.

Đến bao giờ???

Tháng 3 hay lại tháng 8… hay????

Chừng nào chưa được nhìn thấy Kame bằng xương bằng thịt thì còn sang Nhật :X:X:X:X:X:X:X:X:X:X

Mẹ

Mình viết cái này vì đang vô cùng tức giận khi biết bấy lâu nay mẹ lừa mình. Vì thế mình cần phải phơi bày một số sự thật về mẹ >”<.

Gia đình mình, mình không thể giấu là hâm dở nặng, mọi người cứ kêu mình bị dở hơi, nhưng nhiều khi mình mới thấy mẹ thật là vô đối, lúc nào cũng thấy phơi phới, chẳng lo nghĩ gì cả.

- Mình cứ phân vân, không hiểu bệnh fan gơn của mình từ đâu. Trong lúc tức tối, mình đã hiểu nguyên nhân là từ mẹ. Mẹ mình mê zai đẹp ( điển hình là rất mê mấy anh kiểu Bi-Rain, với cả Ryo của mình nữa). Mẹ rất thích xem film hành động vì nó dễ hiểu và có các anh cơ  bắp cuồn cuộn, trông rất là hot, như  anh Val Kilmer là mẹ mê từ hồi xưa, film nào của anh này mẹ cũng xem. Còn từ hồi xưa xửa xừa xưa mẹ mê Đi-a-nôp. Thế nên mẹ mới lấy bố mình. Bố mình bây giờ tuy già và bị sứt, nhưng vẫn còn đẹp trai chán. hé hé. Lăng xê bố 1 tí để dìm hạng mẹ.

- Mẹ mình rất hay tò mò. Mẹ bảo thế. Mình cũng biết thừa là mẹ suốt ngày đọc thư tình mà các zai gửi cho mình. Mẹ kể hồi bé mẹ tò mò lắm. Đi đường thấy tờ giấy trắng gập tư ngay ngắn, mẹ cứ nghĩ trong đấy hẳn có gì hay ho. Nhưng đến khi mở ra thì hóa ra là giấy người ta chùi đít rồi gập lại. Đến giờ mẹ còn uất hận lắm. Vậy mà có chừa đâu, vẫn toàn đọc trộm thư tình của mình. May là bây giờ có blog, mẹ chả biết gì. hề hề.

-  Mẹ nhà mình ( cả nhà mình, trừ mình) đều rất khoái thi thố oánh rắm. chỉ khổ cho mình, không đua theo được. Có phải vì thế mà mẹ, bố và chị gái người cứ phây phây, da dẻ  mịn màng không??? Mỗi lần mình nằm lên mông mẹ để chat chit với người yêu, thì tự  dưng thấy phụt 1 cái, nóng cả đầu, mùi ô nhiễm bốc lên. Mình rất là ức chế, tét cho mẹ 1 cái và kêu toáng nhà, thì mẹ chỉ tưng tửng “nó tức nó thở, ai nỡ đánh nó” >”<. Mặt mẹ thì đến là hóm, đâm mình vừa  uất vừa buồn cười, chả làm được gì cả.

- Mẹ mình nấu ăn dở hơn mình (cả nhà mình nấu dở hơn mình). Thế mà các cô trên công ty cứ khen mẹ nấu ngon. Ừ thì ngày xưa có ngon thật. Nhưng từ hồi về hưu, cứ  chăm chỉ xem “ngày có 5 bộ phim thôi con ạ” thì nấu dở hẳn. Mỗi món gạo luộc chấm nước mắm là ngon. Mẹ được mỗi cái pha nước chấm thôi :-<

- Mẹ cứ  suốt ngày chê mình hát dở, hát sai nhạc. Chê bố chỉ biết mỗi bài cúc cù cúc cù. Cuối cùng hôm sang nhà chú Tào cô Nga hát Kalakole, mẹ hát sai cả nhạc lẫn nhịp =)))). Thế mà ở công ty, các cô các chú thích nghe mẹ mình hát còn hơn cả cô Nga í chứ. Đến Sếp mình còn mê mẹ hát.

- Mẹ mình rất hay kêu ca, đặc biệt là kêu mất ngủ, “con tắm đêm làm mẹ mất cả ngủ”. Mình tưởng thật, có hôm tắm xong, vào phòng mẹ xem mẹ có bị mất ngủ không, thấy mẹ ngáy “phừ phừ”, vậy mà sáng hôm sau vẫn kêu mất  ngủ :-s

Mẹ mình rất là nhiều tội lỗi với mình. Như là cứng đầu cứng cổ. Nói với mẹ đi ngủ đi, con về muộn, không phải đợi đâu, thế mà mẹ còn lôi cả bố mang chăn xuống tầng 1 ngồi ngóng mình đến 2h00 sáng về thì mới chịu đi ngủ. Hay bệnh “nói mãi mẹ không nghe”, mình nói đi nói lại bao nhiêu lần là quần áo của mình thì cuối tuần mình sẽ giặt, thế mà ngày nào cũng đi gom, giặt tay hết, cái  nào chưa mặc mà treo là cũng giặt…

Tội lỗi nhiều lắm. Nhưng mình không chịu được khi bị mẹ lừa. Hồi bé, mẹ lừa mình, nói mình ăn trộm ổi nhà bác Ngọc. Mình phải thề sống thề chết, phải lục lọi trí nhớ xem là có trèo lên cây ổi, ăn trộm ổi không, hay có cố tình rung cây ổi, để quả ổi nó rụng rồi ăn không (của đáng tội là mình rất thích ăn ổi). Hôm đấy mình rất đau khổ vì nói mà mẹ không tin là mình KHÔNG ĂN TRỘM ỔI. Mãi một lúc sau thì mẹ mới hỏi “hết nấc chưa”.

Hôm nay mình nhận ra 1 sự thật khác, mẹ đã lừa dối mình bấy lâu nay.

Chả là 2 hôm nay, người ngợm mình đau ê ẩm vì đi tập kendo lại. Đau lắm, không  làm đc gì. đi cũng đau, đứng cũng đau, ngồi cũng đau, nằm cũng đau, type mấy dòng này cũng đau. ái xồ ôi, đau quá. Đại khái là đau thế nên dáng đi của mình trông rất hãm. Nói khệnh khạng thì không phải, nhưng theo như  mẹ mình nói từ xưa thì là dáng “SA ĐÌ”. Thế nên ở trên Cơ quan, mình vừa đi vừa than với mọi người “đau quá, đi như bị Sa đì”. Mọi người mắt tròn mắt dẹt hỏi “Có biết sa đì là gì không”. Mình hồn nhiên trả lời “Mẹ cháu nói là trĩ ạ”….

Sau đó, mình mới biết được SA ĐÌ KHÔNG PHẢI LÀ BỆNH TRỸ, mà là BỆNH RƠI TRYM.

Thực ra mình cũng chưa hiểu được bệnh rơi trym là nó ra làm sao. Chỉ biết là nó rất là hư và mẹ mình làm hư mình :( ( òa òa. Cảm giác rất là ấm ức vì hàng chục năm nay bây giờ mới biết sự thật.

Ngay sáng mai, mình phải gọi điện cho chị gái để cho chị gái biết sự thật này. Vì chị í, trót đặt nick name cho anh bạn học cấp 1 từ hồi học cấp 1 là “Tuấn sa đì”.

Huhuhu, thôi, mình phải đi ngủ đây… Sa đì không phải là trỹ :( (((

Hôm nay

Hôm nay trời không lạnh lắm nên tranh thủ khoe cặp chân dài không nuột nà , lắm lông lá và bị hoa gấm vì nhổ lông chân. há há. Mặc quần short ngắn nhưng kèm theo áo măng tô, đương nhiên không thể quên đôi dép tổ ong huyền thoại :”> hị hị. Mặc dư  thế và đi tập Kendo. Faitooooooooooooooo.

Lâu không đi tập, thật là thú vị. hé hé. Mình đảm bảo là cái bộ Hakama thằng Itou mượn của mình từ hồi AE, nó mặc không thèm giặt. Hôi thì không hôi đâu, nhưng nó cứ loang lổ chỗ trắng chỗ đen, trông rất là tởm. Mình định không đi tập vì cái quần Hakama có thêu chữ KAME ở mông nó bị loang lổ rồi đấy chứ. Nhưng mà vì mình đã trót hứa trên FB với thằng Tú là CN này mình sẽ đi tập. Hú hí. Mình đã cố gắng để giữ lời. That’s so KAME!!! Thế nên mình sẽ cố gắng ít hứa thôi, không có hứa hươu hứa vượn thì bỏ mie. hé hé :D .

Đùa, lâu không đi tập, hỏng hết cả động tác. Tay bị toét hết cả da, suriashi thì như  bị què, Tobi thì không thể mê được =))))))))).  Thằng Tú nó diễn tả lại động tác của mình mà cười vãi cả rắm. Sao mà xấu thế, trước đó mình đc khen Soriashi tốt cơ mà. Chém Men cũng xấu là xaooooo…. nhưng lúc chém Men với nhóm Bogu rất đã, thở hồng hộc, oánh thẳng tay, đau  nó chết chứ mình có chết đâu mà xợ. ợ hợ hợ… ^^ FAIIITOOOOOOOOOOO.

Đến một cái đã hớn ngay được với con Thảo Kilo với em Fu, khoe tóc tai, chê bai đủ kiểu. Lúc sau gặp thằng Long. Từ hồi nó đi thi Dan ở Nhật về không gặp. Ôi, không thể nhận ra được nó nữa. Điệp zaiiiiiii không chịu được >”<. Đã thế nó còn để râu nữa. ĐM. COolllll lắm ấy. hế hế.  Lâu không được Tịnh tâm, cứ mỗi lần tịnh tâm là mình bị ho là xaooo >”<.

Lúc về còn tiếp tục tự  xướng. hế hế, đến nỗi ông trông xe phải “Không chụp ảnh nữa để chú còn về”. Nhục vãi cả đợn!!!!

Sẽ cố gắng duy trì tiếp Kendo. Có khi đến lúc mình được mặc Bogu thì bạn Hoàng đã đòi rồi ấy.  Tập thể thao để có một tinh thần khỏe mạnh! FAITOOOOOOoooo ^^

Đi ăn đã, đói rụng rời chân tay rồi.

Hôm nay mẹ làm chả rươi, rất là ngon í. ya hú ú ú ú ú ú…..

Dốc

Theo như thằng Nhân thì “Last night was legend”. Vầng, rất là legend khi tất cả mọi người đều dồn về bàn cuối cùng trong góc, có 1 lũ điên đếm từ 1-6, hát và oánh trống không khí điên cuồng sau đó là màn xô chậu =)))). Mình nhớ nhất là thằng Nhân, hỏi nó có làm sao không, nó cười rất tươi và nói em khôgn xao rồi tay với lấy cái xô, nôn xong lại cười “em khỏe rồi”, thế mà hôm nay, vẫn còn bị nôn. Mình thì sau khi chết đi đã sống lại hoàn toàn, sảng khoái như  tiên.

Sau đêm hôm qua mình khẳng định là mình ngoài khả năng làm thơ, nấu ăn, bày bừa, ăn ngủ vô đối thì CHẮC CHẮN MÌNH RẤT CÓ TIỀM NĂNG TRỞ THÀNH DỐC CỜ!!! >”<

Cơ bản không phải là hát đúng nhịp và đúng nhạc mà là phải thu hút. khớ khớ :D . Mình có khả năng hát thâu đêm suốt sáng mà không hề bị khản giọng. Thêm tí riêu vào thì phiêu vô biên :”>.

Mình có cần nhấn mạnh thêm chút nữa là với skiny jean đen, áo kẻ, khăn đen trùm đầu, và đặc biệt là em onitsuka tiger đen line NÕN CHUỐI, thêm cái đeo tay bằng da mà Diệp Eck mua cho mình bên Aus thì mình sẽ trở thành DỐC CỜ chính hiệu…

Mình hoàn toàn vẫn bị cuồng em onitsuka tiger đen line nõn chuối ấy. heheehhehe.

Tú, Phong, Đức ơi, lập rockkkk banndddddddd thôi \m/. I’m readyyyyyyyyyy!!!!!!!! Wooooohoooooooooooo

 

 

Love

Đúng là phải có tí tình yêu tình báo vào, đời nó mới phơi phới được.

Dù hôm nay việc vẫn rất bận, Sếp vẫn kêu mình là “con điên này” nhưng mà vẫn vui. Lại yêu đời với yêu người rồi. hú hí quằn quại. lá lá lá la…

Đã có thêm 2 em onitsuka tiger nữa. tổng cộng là có 3 em onitsuka tiger, cả 3 em đều không phải mình mua. hú hí. Cái em màu đen, line nõn chuối ấy, yêu lắm ấy, mất 2 năm nay lùng sục, sang cả Aus lẫn Nhật tìm mà có thấy quái đâu. Hóa ra em ấy trốn ở bên Đức. Dẫu sao anh cũng đã tìm được em rồi, em thân yêu ợ =)))). Anh tìm ra em và anh muốn nói là ANH YÊU EM NHIỀU LẮM ẤY. Em đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh. *hú hét*. Nhờ có em, mà anh lại thấy mình được sống, sống trong êm ái, trong nhung lụa,  và anh lại được là mình, được bao bọc chở che ấm cúng, lại thấy áng văn thơ  đang tuôn về như lũ miền Trung *khớ khớ*

Chẳng biết có phải vì yêu em onitsuka tiger không, mà ăn ngon miệng hẳn. Sáng nay lại còn rít hết 1 hộp sữa Phít ti, báo hại cả chiều bụng sôi òng ọc, ùng ục…. (Dù bụng sôi mà vẫn thấy yêu đời nhớ). Khốn thế, cái sữa Việt Nam, uống kiểu gì cũng đau, từ  Sữa Ông Thọ (người đàn ông ti dài và nhiều sữa nhất thế giới) cho đến các loại tiệt trùng diệt cỏ, lạnh nguội hay nóng bỏng ruột thì vẫn bị té re.

Có hôm ốm dậy đi làm, mẹ bắt phải uống sữa để lại sức, sữa bột gì í, mình ghét sữa mà cũng phải công nhận là ngon và uống hết cả cốc. Lúc leo lên xe, đi được một đoạn thì người cứ phải uốn éo trên cái yên xe fly to the sky đỏ. Người ngoài nhìn tưởng mình bị ghẻ nên ngứa ngáy khó chịu là cái chắc, biết thế éo nào Bố mày đang đau bụng muốn chết. Đến công ty, không thèm chui vào WC tầng 1 mà phải leo lên tầng 18, vứt cái túi lên bàn, rôi mới yên tâm chạy vào nhà WC quen thuộc (buồng số 3 nhé, đi buồng khác là ị mất ngon). Hôm nay cũng trong tình trạng tương tự, nhưng vẫn còn đủ bình tĩnh để đi mua truyện tranh, để còn vào WC ngồi đọc…

Chả ai đi ị lỉnh kỉnh như mình, nào là truyện tranh, nào là điện thoại, nào máy nghe nhạc, và mình xin thề có cái cục đá kỳ chứng giám là trên kệ còn có cả bánh gấu nhân sô cô la :D . Cảm giác bụng đau quằn quại, mà được thư  giãn trong WC thì không còn gì tuyệt hơn… Thế nên đi ị đã được mình nâng lên tầm nghệ thuật. Nếu như Việt Nam có bài Đi học nổi tiếng bởi giọng ca của Anh Khang – Quang Thắng, thì Kame có bài ca Đi ị, đảm bảo cũng sẽ nổi tiếng không kém.

Bài ca Đi ị xin được bắt đầu.

Xin các bạn chờ trong giây lát. Mình vào WC đã.

Sữa…. i hate sữa :( (

 

 

Mùa hè năm nay kéo dài quá. Trời đã lạnh rồi (hú hét \m/), thế mà mình vẫn cảm giác như đang hè, đang hội, vẫn chưa muốn chấm dứt những thứ thuộc về mùa hè, và những thứ thuộc về mùa hè chưa chấm dứt. Nốt đã!

 

Đi Đức – Paris, đi Nhật, tí nữa thì adua đi Singkalo và đi Hàn Quốc. Kế hoạch đi Aus coi như là chưa từng có nhé.

Mình vẫn muốn đi Nhật tiếp. Lần tới sẽ là Kochi và sang Tokyo…

Đã sống những ngày ý nghĩa như thế.

Dù chẳng đi được đâu, chẳng làm đc gì cho riêng mình.

Nhưng nghĩ lại, thì thấy, mình bị GIÀ. MK, GIÀ Vãi cả đái!!!!

Nhiều tâm hự  quá. ble ble ble ble. Lâu không làm thơ lần thẩn, nhớ phết!!!

Muốn làm thơ!!!

Bring my hu mô back

Bring my sexi back

hehehe.

Mình sẽ trở lại, lợi hại gấp tỉ \:d/

 

« Older entries

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.